Chương 19: Tỉnh Dậy

~4 phút đọc 720 từ

Trần Minh tỉnh dậy ở bệnh viện — nhưng không phải bệnh viện thường. Phòng y tế Quỷ Môn Quan, tầng hầm 2, quận 1. Mùi thuốc bắc và linh khí hòa quyện.

Anh mở mắt. Trần nhà gỗ cũ. Quạt trần quay chậm.

Và bà ngoại ngồi bên giường.

"Bà." Anh gọi, giọng khàn.

Bà Huệ nắm tay anh. Mắt đỏ — đã khóc. "Con ngủ ba ngày rồi."

"Ba ngày? Con... còn linh lực không?"

Bà im lặng. Rồi lắc đầu.

Trần Minh nhắm mắt. Biết rồi. Thất Tinh Hợp Nhất — cái giá.

"Linh Căn cạn kiệt. Hệ thống tắt. Con không còn là Linh Giả." Bà nói nhỏ. "Nhưng con sống. Đó là đủ."

"Phong ấn?"

"Thành công. Vương Yếm Quỷ siêu thoát — chứ không chỉ bị phong ấn. Lần này vĩnh viễn." Bà cười nhẹ. "Con làm được điều bà không làm được — giải thoát hắn thay vì nhốt hắn."

Giọng bà tự hào. Trần Minh muốn khóc — nhưng cười.

"Con chỉ làm điều đúng, bà."

Cửa phòng mở. Ngọc Trâm bước vào — mắt sưng húp (khóc nhiều), nhưng cười rạng rỡ. Và phía sau cô — một người đàn ông ngồi xe lăn.

Gầy gò. Tóc bạc dù mới 45 tuổi. Mặt hốc hác. Nhưng mắt — mắt giống hệt Ngọc Trâm. Sáng, kiên quyết.

Lê Quang Hải.

"Cha cô sống." Trần Minh thở phào.

"Sống." Ngọc Trâm gật, nước mắt rơi. "Yếu, cần hồi phục, nhưng sống. Mười năm trong phong ấn — bùa bảo hộ của ông giữ ông sống nhờ linh lực tàn dư."

Lê Quang Hải nhìn Trần Minh. Cố gắng gật đầu.

"Cảm ơn..." Giọng ông yếu ớt. "Cháu trai... Huệ Thất Tinh."

Bà Huệ đứng bên, nắm tay học trò cũ. "Hải. Con sống rồi."

"Thầy." Ông Hải gọi bà bằng "thầy" — người đã dạy ông tu luyện. Mắt ông ướt.

Phòng bệnh nhỏ — bốn người, ba thế hệ. Nước mắt. Nhưng là nước mắt vui.

Tiểu Yến xuất hiện ở cửa sổ — dạng mèo, đầu quấn băng (tai vẫn rách). Cô nhảy vào, nằm trên chân Trần Minh.

"Meo."

"Tôi hiểu mèo rồi." Trần Minh vuốt đầu Tiểu Yến. "Em nói 'anh sống rồi, mừng quá.'"

"Em nói 'cho em ăn cá hộp.'" Tiểu Yến đáp bằng giọng người. "Nhưng... cũng mừng."

Đặng Hải bước vào — tay treo băng (gãy), mặt vẫn lạnh, nhưng khóe miệng hơi nhếch.

"Báo cáo tình hình. Phong ấn ổn định 100%. Yêu quái rút toàn bộ. Đỗ Minh Trí..."

Anh ngừng.

"Trí nhập viện. Hắc khí trong người hắn đang tan — nhờ hắn dùng toàn lực giữ chân Vương Yếm Quỷ 5 giây cuối. Linh lực cạn. Nhưng... sống."

"Hắn sẽ bị xử?"

"Phản bội Quỷ Môn Quan — án nặng. Nhưng..." Đặng Hải nhìn Trần Minh. "Hắn đã chuộc tội ở phút cuối. Anh nghĩ sao?"

Trần Minh nghĩ. Mười năm một mình. Bóng tối. Đại Yêu thì thầm. Ai cũng có giới hạn.

"Cho hắn cơ hội thứ hai. Như ông Vương — cũng từng là con người."

Đặng Hải gật đầu. "Tôi sẽ đề xuất."

Anh quay đi — rồi dừng.

"À. Phở ông cáo trưa nay specials — phở bò kho. Muốn tôi mua không?"

Trần Minh há hốc. "Anh... rủ tôi ăn phở?"

"Không phải rủ. Là thưởng. Cho người cứu Sài Gòn." Đặng Hải đáp, mặt vẫn lạnh, rồi bước đi.

Tiểu Yến nhảy lên. "Em cũng muốn! Phở có cá không?"

"Phở không có cá, Tiểu Yến."

"Phở nên có cá."

Ngọc Trâm đẩy xe lăn cha đến. Ngồi xuống cạnh giường Trần Minh.

"Minh."

"Ừ?"

"Cảm ơn." Cô nói, giọng nhỏ. "Cảm ơn vì tìm ba tôi."

"Tôi hứa mà."

Cô nhìn anh — mắt ướt, nhưng cười. Nụ cười — không sắc bén, không phóng viên, không điều tra. Chỉ là cô gái 23 tuổi tìm được cha.

"Anh mất linh lực rồi. Anh sẽ làm gì?"

Trần Minh lăn qua nhìn trần nhà. Quạt trần quay. Ba ngày trước anh là Linh Giả cấp 15, phong ấn Đại Yêu. Bây giờ — shipper GrabFood thường, không linh lực.

"Chạy GrabFood." Anh cười. "Nghề cũ mà."

"Anh không buồn?"

"Buồn." Anh thành thật. "Nhiều. Nhưng... tôi giữ được mọi người. Vậy là đủ."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí