Chương 15: Trước Giờ G
Bốn ngày trôi qua như lốc.
Trần Minh luyện tập 18 tiếng mỗi ngày. Ăn xôi linh trà của bà ngoại bốn bữa. Ngủ 3 tiếng. Tập tiếp.
Lá bùa Địa Trung — thuần thục vào ngày thứ hai. Linh lực dạng Thổ nặng nề, nhưng anh tìm cách — thay vì ép, anh "mời" linh lực vào, như rễ cây hút nước từ đất. Bà ngoại gật đầu: "Giống bà ngày xưa."
Lá bùa Nhân Trung — khó nhất. Linh lực dạng Linh — tinh thần, không hình, không tượng, chỉ có ý chí. Trần Minh thất bại 200 lần.
Đêm thứ ba, anh gục bên lá bùa, mồ hôi đẫm, tay run.
"Không được." Anh thì thầm. "Tôi không cảm nhận được linh lực dạng Linh."
Tiểu Yến ngồi cạnh, tai mèo cụp. "Anh Minh. Linh lực dạng Linh — không phải sức mạnh. Là tình cảm."
"Tình cảm?"
"Bà Huệ nói: Nhân Trung — sức mạnh của con người. Không phải cơ bắp, không phải linh lực. Là lý do anh chiến đấu."
Trần Minh nhắm mắt. Nghĩ.
Bà ngoại — mùi xôi buổi sáng, tiếng cười khi xem phim Hàn, bàn tay nhăn nheo nắm tay anh.
Ngọc Trâm — đôi mắt kiên quyết, nụ cười hiếm hoi, câu nói "cha tôi mất tích mười năm."
Tiểu Yến — tai mèo vểnh lên khi vui, cá hộp, câu nói "em là mèo, mèo trung thực."
Đặng Hải — kiếm quang trong đêm, kiểm soát bá đạo nhưng mặt lạnh như băng mà vẫn ăn phở ngon.
Sài Gòn — xe cộ, quán cà phê, mưa chiều, đèn neon, quán phở 3 giờ sáng, con hẻm nhỏ, bà bán bánh mì đầu đường.
Đây là lý do anh chiến đấu. Không phải vì hệ thống, không phải vì EXP, không phải vì cấp độ.
Vì mọi người. Vì Sài Gòn. Vì nhà.
Tay anh đặt lên lá bùa Nhân Trung.
Và lần này — linh lực tràn vào. Ấm. Mạnh. Rõ ràng.
Lá bùa sáng rực — 60 giây, không lung lay.
[DING!] [Thất Tinh Phong Ấn Pháp — Hoàn thiện 7/7] [Kỹ năng đặc biệt mở khóa: Thất Tinh Hợp Nhất (Sử dụng một lần)] [Trần Minh: Cấp 14 → Cấp 15]
Bà Huệ đứng ở cửa, nhìn. Nước mắt lăn trên gò má — nhưng bà cười.
"Con giỏi lắm, Minh."
---
Ngày cuối cùng. Trước giờ G.
Trụ sở Quỷ Môn Quan — tất cả tập trung. Hai mươi Linh Giả (trừ kẻ phản bội). Ngọc Trâm. Bà Huệ.
Đặng Hải đứng trước bản đồ Củ Chi. "Kế hoạch: đội chính gồm năm người xâm nhập phong ấn — Trần Minh, tôi, Tiểu Yến, Lê Hoàng, Võ Thị Mai. Mười lăm người còn lại lập vòng phòng thủ bên ngoài — ngăn yêu quái tràn ra nếu phong ấn vỡ."
"Mục tiêu: Trần Minh phong ấn Vương Yếm Quỷ bằng Thất Tinh Hợp Nhất. Chúng tôi bảo vệ anh ấy trong quá trình chuẩn bị."
"Còn Đỗ Minh Trí?" Một Linh Giả hỏi.
"Giả định hắn ở bên trong, với Vương Yếm Quỷ. Sẽ chiến đấu." Đặng Hải đáp.
Ngọc Trâm bước tới. "Tôi cũng đi."
Cả phòng nhìn cô.
"Cô là người thường —"
"Cha tôi ở trong đó." Cô nói, giọng không run. "Tôi không chiến đấu được, nhưng tôi có thể mang đồ, liên lạc, ghi chép. Và nếu cha tôi... nếu ông ấy ở đó — tôi muốn là người gặp ông đầu tiên."
Đặng Hải nhìn Trần Minh. Trần Minh gật.
"Cô ấy đi cùng. Tôi bảo vệ."
Đặng Hải thở dài. "Tôi sẽ hối hận. Nhưng được."
Buổi tối.
Trần Minh ngồi ở hiên nhà, nhìn trời Sài Gòn. Gió mát — hiếm khi Sài Gòn mát như vậy.
Bà Huệ ngồi cạnh, hai ly trà lài.
"Bà."
"Ừ."
"Nếu con dùng Thất Tinh Hợp Nhất... con cũng mất linh lực vĩnh viễn?"
"Có thể. Bà không chắc — vì bà chưa bao giờ dùng."
"Vậy là con có thể trở lại bình thường. Chạy GrabFood. Không thấy ma nữa."
Bà nhìn anh. "Con muốn vậy?"
Trần Minh cười. "Không. Nếu con mất linh lực — con sẽ không thấy bà Lan, không nghe ông già ở ghế đá kể chuyện, không biết Tiểu Yến có tai mèo. Thế giới sẽ bình thường — nhưng thiếu."
"Vậy con sợ gì?"
"Con sợ không đủ mạnh để bảo vệ bà."
Bà Huệ ôm cháu trai. Vòng tay 75 tuổi — nhỏ, gầy, nhưng ấm.
"Con đủ rồi, Minh ơi. Con luôn đủ."
Đêm xuống. Ngày mai — Củ Chi.
Trần Minh nằm trên giường, mắt mở. Hệ thống hiện:
[Phong ấn Củ Chi: 15%] [Thời gian dự kiến vỡ: 22 giờ] [Ngày mai. Hoặc không bao giờ.]
Anh nhắm mắt. Và lần này — ngủ được. Vì anh biết lý do mình chiến đấu.