Chương 8: Ngự Uyển Gặp Lại

~7 phút đọc 1.256 từ

Sáng mùng Mười Hai.

Chiêu Nguyệt đang hái hoa trong khu vườn nhỏ sau Trường Xuân Các khi Tiểu Hà chạy đến, hổn hển:

"Nương nương! Hoàng thượng đi dạo Ngự Uyển! Nghe nói y đi một mình — không mang thị vệ!"

Chiêu Nguyệt đặt bông cúc vào giỏ, tay không run nhưng tim nhảy lên.

Kiếp trước, buổi sáng này — Hoàng đế đi dạo Ngự Uyển — nàng ở trong phòng, không biết. Trần Quý phi "tình cờ" gặp y, hai người dạo bộ dưới hoa mẫu đơn, tình cảm nồng thắm. Và sáng hôm sau, Hoàng đế ban cho Trần Quý phi một bộ trang sức bích ngọc.

*Kiếp này, ta sẽ là người ở Ngự Uyển.*

Nhưng không phải cố ý. Chiêu Nguyệt biết — Tiêu Dạ Trầm ghét sự sắp đặt. Y nhận ra ngay ai đang tính hồ đồ. Phải tự nhiên. Phải *thật*.

"Tiểu Hà, lấy cho ta giỏ thuốc bắc. Ta đi hái thêm bạc hà — mùa này bạc hà Ngự Uyển tốt lắm."

"Dạ!" Tiểu Hà chạy đi.

---

Ngự Uyển buổi sáng đẹp đến nghẹn thở.

Sương sớm phủ trên cánh hoa, lung linh dưới ánh nắng đầu ngày. Mẫu đơn nở rộ — trắng, hồng, đỏ thẫm — xếp hàng dọc lối đi. Hồ sen nhỏ nằm giữa vườn, lá sen xanh mướt, cá koi lượn chậm rãi.

Chiêu Nguyệt quỳ bên bụi bạc hà góc vườn, tay hái lá, bỏ vào giỏ. Mùi bạc hà tươi mát tràn ngập — thật sự dễ chịu. Nàng không hoàn toàn giả vờ — nàng thật sự biết sử dụng thảo dược, kiếp trước tự học trong lãnh cung, khi không còn ai chữa bệnh cho nàng.

"Bạc hà?"

Giọng nói vang lên — trầm, gần.

Chiêu Nguyệt ngẩng đầu.

Tiêu Dạ Trầm đứng cách nàng ba bước. Không long bào — chỉ áo thường phục trắng, viền xanh đậm, tóc buông dài sau lưng. Không vương miện. Tay cầm một cuốn sách — cuốn khác lần trước. Đôi mắt hẹp nhìn nàng — tò mò, kiểm tra, như nhìn một con cờ lạ trên bàn.

"Hoàng thượng!" Chiêu Nguyệt đứng dậy, quỳ gối. "Thần thiếp không biết—"

"Đứng dậy. Trẫm không thích người quỳ." Giọng y phẳng lặng, nhưng không lạnh. "Bạc hà dùng làm gì?"

Chiêu Nguyệt đứng dậy, cúi đầu vừa phải — không quá thấp, không quá cao. "Dạ, thiếp hái bạc hà pha trà. Bạc hà tươi giúp sáng mắt, giải nhiệt, và... ngủ ngon hơn."

"Ngươi biết về thuốc?"

"Thiếp tự học. Ở quê, thầy thuốc xa, thiếp hay tự hái thuốc cho mẹ uống."

Tiêu Dạ Trầm im lặng một lúc. Rồi y hỏi — giọng nhẹ hơn, gần như không cảm xúc, nhưng Chiêu Nguyệt nghe ra: tò mò.

"Mẹ ngươi bệnh gì?"

"Dạ, mẹ thiếp ho lâu năm. Thiếp dùng cam thảo, gừng tươi, và bạc hà — hơi nước giúp mẹ thở dễ hơn."

*Sự thật.* Mẹ nàng kiếp trước mất vì ho lao — trước khi nàng nhập cung. Kiếp này, mẹ vẫn đang bệnh. Nàng nói thật — và sự thật trong giọng nói, trong đôi mắt, không giả được.

Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng. Lần này — không phải liếc qua, không phải nửa giây. Y nhìn — thật sự nhìn.

"Ngươi khác những người trong hậu cung," y nói.

"Thiếp chỉ là Tài nhân bình thường ạ."

"Không." Y lắc đầu, nhẹ. "Người bình thường không dám nhìn thẳng trẫm. Hai lần."

Tim Chiêu Nguyệt chợt nghẹn. *Y nhớ.* Nửa giây trong yến tiệc. Khoảnh khắc trong vườn hoa. Y nhớ cả hai lần.

"Thiếp... xin lỗi nếu bất kính—"

"Không phải bất kính." Y quay đi, nhìn hồ sen. Gió thổi nhẹ, tóc đen rủ trên vai. "Trẫm ngồi trên ngai mỗi ngày, nhìn hàng trăm người cúi đầu. Không ai dám nhìn lên. Ngươi biết cảm giác đó thế nào không?"

Câu hỏi treo trong không khí — nặng, bất ngờ, thân mật đến mức nguy hiểm.

"Dạ... cô đơn?" Chiêu Nguyệt đáp, giọng rất nhẹ.

Tiêu Dạ Trầm quay đầu. Đôi mắt hẹp hơi mở rộng — chỉ một khoảnh khắc — rồi thu lại.

"Đi." Y nói, cất bước dọc bờ hồ. Không ngoái đầu. "Hái bạc hà xong thì về."

Chiêu Nguyệt đứng yên, nhìn bóng lưng y xa dần. Áo trắng phất phơ trong gió sớm, như một đám mây lạc giữa vườn hoa.

Tay nàng nắm chặt giỏ bạc hà — lòng bàn tay lại ấm.

---

Trên đường về, Chiêu Nguyệt đi chậm, sắp xếp suy nghĩ.

Cuộc trò chuyện vừa rồi — ngắn, nhưng nặng. Y hỏi về gia đình nàng. Y bộc lộ cảm xúc — dù chỉ một câu. "Cô đơn" — nàng nói đúng, và y biết nàng nói đúng.

Kiếp trước, Chiêu Nguyệt không bao giờ dám nói với Hoàng đế bất cứ điều gì ngoài "dạ" và "thần thiếp tuân chỉ". Nàng sợ. Tất cả mọi người đều sợ y — vì y lạnh lùng, vì y tàn nhẫn khi cần, vì y là Hoàng đế.

Nhưng bây giờ — nàng biết nhiều hơn. Y không phải quái vật. Y là một người đàn ông mất mẹ năm lên ba, lớn lên trong triều đình đầy mưu mô, ngồi lên ngai Long vĩ năm mười sáu. Y chưa bao giờ có ai nói với y — "ngươi cô đơn" — vì không ai dám.

*Và ta vừa nói.*

Chiêu Nguyệt bước vào Trường Xuân Các. Tiểu Hà chạy ra đón:

"Nương nương! Hái được nhiều không?"

"Được." Nàng đưa giỏ bạc hà cho Tiểu Hà. "Pha trà đi. Dùng nước nóng vừa, đừng sôi — sôi mất tinh dầu."

"Dạ!"

Chiêu Nguyệt ngồi xuống bàn. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rọi lên tay nàng.

*Tiêu Dạ Trầm, ngươi bắt đầu nhìn ta rồi.*

*Nhưng ta phải cẩn thận. Trần Quý phi có mắt ở khắp nơi. Tào Đức Hải đã báo cho Trần gia rằng ngươi hỏi về ta. Nếu ta tiến quá nhanh — nàng ta sẽ ra tay.*

*Chậm. Phải chậm.*

Nàng nhấp một ngụm trà bạc hà. Vị mát lành lan dọc cổ họng.

*Nhưng không quá chậm. Vì thời gian... không đợi ai.*

---

Chiều. Tin đến.

Tiểu Hà hớt hải chạy về: "Nương nương! Hoàng thượng vừa ban thưởng cho nương nương!"

Chiêu Nguyệt ngẩng đầu: "Gì?"

"Một hộp trà Bích Loa Xuân! Thái giám Ngô Vĩnh Thành mang đến, nói Hoàng thượng ban cho Lâm Tài nhân — vì Tài nhân hiểu thuốc!"

Chiêu Nguyệt nhìn hộp trà trên tay Tiểu Hà. Hộp sơn mài đỏ, khóa vàng. Bích Loa Xuân — loại trà mà Trần Quý phi uống mỗi ngày. Loại chỉ Hoàng đế mới có quyền ban.

*Nước cờ này... hơi nhanh.* Nàng nghĩ.

Nhưng không phải nước cờ của nàng. Là của y.

Tiêu Dạ Trầm đang *thử*. Ban cho nàng thứ mà Trần Quý phi coi là đặc quyền — để xem phản ứng. Không phải thử Chiêu Nguyệt — mà thử *hậu cung*.

Ban trà — nhỏ thôi. Nhưng đủ để tạo sóng.

*Và sóng đang đến.*

Chiêu Nguyệt cất hộp trà. Không uống. Chưa.

"Tiểu Hà, cất đi. Đừng nói với ai."

"Dạ!"

Nhưng nàng biết — tin này sẽ lan. Trong hậu cung, không có bí mật. Chỉ có bí mật chưa đến tai đúng người.

Ngày mai — Trần Quý phi sẽ biết.

Và cuộc chơi — sẽ bắt đầu thật sự.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí