Chương 6: Tiệc Trà Nguyệt Hoa

~6 phút đọc 1.117 từ

Mùng Tám. Trần Quý phi mời tất cả phi tần mới dùng trà tại Nguyệt Hoa Cung.

Chiêu Nguyệt biết đây không phải lòng tốt. Kiếp trước, tiệc trà này là nơi Trần Quý phi phân loại phi tần: ai ngoan ngoãn, ai có thể dùng, ai cần diệt sớm. Nàng ta mời trà, hỏi han, cười nói — rồi về phòng ghi chép sổ tay, xếp loại từng người.

Chiêu Nguyệt bước vào Nguyệt Hoa Cung, mắt quét nhanh.

Bày biện tinh tế — bàn gỗ hương, đĩa bánh hạnh nhân, bình trà nghi ngút khói. Trên tường treo bức thư pháp "Hòa Mục" — hai chữ mà Trần Quý phi rất thích dùng. *Hòa mục*. Hài hòa, thuận hòa. Nghe đẹp, nhưng ý thật: *đừng gây sự, đừng tranh giành, để ta yên vị.*

Mười ba phi tần mới ngồi xung quanh. Hứa Minh Châu — người Chiêu Nguyệt cứu hôm trước — vẫy tay rụt rè:

"Lâm tỷ tỷ! Ngồi đây!"

Chiêu Nguyệt cười, ngồi xuống bên cạnh. Hứa Minh Châu rón rén kéo tay nàng, mắt sáng lấp lánh như con mèo con tìm được chỗ dựa.

"Tỷ tỷ, hôm nay Trần nương nương cho gọi đào hát đến biểu diễn. Nghe nói đoàn tuồng nổi tiếng lắm!"

*Đào hát.* Chiêu Nguyệt nhớ rồi. Kiếp trước, buổi biểu diễn tuồng là màn mở đầu cho âm mưu nhỏ đầu tiên — giữa tiệc, ai đó sẽ bỏ thuốc xổ vào thức ăn, khiến mấy phi tần mới ê mặt trước toàn hậu cung.

Nạn nhân chính — nếu timeline không đổi — sẽ là Lý Uyển Nhi.

Kiếp trước, Chiêu Nguyệt ngây thơ ăn sạch sẽ, không bị gì — vì nàng không phải mục tiêu. Lý Uyển Nhi mới là mục tiêu. Nàng ta ăn bánh hạnh nhân — loại đặt chính giữa bàn, đúng vị trí mà Trần Quý phi bày sẵn — và nửa canh giờ sau, phải chạy ra ngoài giữa buổi biểu diễn. Nhục nhã. Ê mặt. Mấy tháng sau mới dám xuất hiện.

*Kiếp này, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.*

---

Tiệc bắt đầu.

Đoàn tuồng biểu diễn vở "Chiêu Quân Cống Hồ" — câu chuyện Vương Chiêu Quân bị đưa đi cống Hung Nô. Tiếng đàn tỳ bà ai oán, giọng hát nữ the thé vang khắp sảnh.

Chiêu Nguyệt vờ xem say sưa, nhưng mắt liếc về phía bàn thức ăn.

Đĩa bánh hạnh nhân nằm chính giữa. Bốn đĩa quanh — bánh đậu xanh, bánh gạo, mứt sen, kẹo mạch nha. Kiếp trước, Lý Uyển Nhi ăn bánh hạnh nhân vì nàng ta thích vị hạnh nhân — Trần Quý phi biết rõ sở thích này.

*Thuốc nằm trong bánh hạnh nhân.*

Nàng cần hành động — nhưng không thể nói thẳng "đừng ăn, có độc". Không ai tin một Tài nhân mới. Và nếu nói, Trần Quý phi sẽ biết nàng biết — điều đó nguy hiểm hơn đau bụng.

Phải dùng cách khác.

"Hứa muội muội," Chiêu Nguyệt nghiêng người, thì thầm. "Muội ơi, tỷ thấy đĩa bánh hạnh nhân hơi lạ — tỷ ngửi thấy mùi khác. Chắc do bảo quản lâu. Đừng ăn nhé."

Hứa Minh Châu gật đầu, mắt tròn. "Dạ, tỷ nói thì em nghe."

Nhưng Lý Uyển Nhi — ngồi ở bàn VIP gần Trần Quý phi — thì sao?

Chiêu Nguyệt cần một lý do để tiếp cận. Nàng đứng dậy, bưng chén trà, bước về phía bàn của Lý Uyển Nhi. Tim đập nhanh, nhưng bước chân vững vàng.

"Thuận Tần nương nương." Nàng cúi đầu. "Thiếp muốn dâng nương nương chén trà — cảm ơn nương nương hôm trước đã tha cho Hứa muội muội."

Lý Uyển Nhi nhíu mày, nhìn nàng. "Ngươi... à, cô bé Giang Nam. Được."

Nàng ta nhận chén trà, uống một ngụm. Chiêu Nguyệt đứng bên cạnh, vờ rót thêm, rồi "vô ý" với tay — khuỷu tay chạm vào đĩa bánh hạnh nhân trên bàn Lý Uyển Nhi, hất đĩa lật nghiêng.

Bánh rơi xuống đất. Tan tành.

"Ôi!" Chiêu Nguyệt kêu lên, quỳ xuống. "Thiếp vô ý! Thiếp xin lỗi nương nương!"

Lý Uyển Nhi cau mày: "Lóng cóng!"

Nhưng bánh đã rơi. Không ai ăn được nữa.

Trần Quý phi nhìn từ xa — ánh mắt thoáng lạnh, rồi nhanh chóng khôi phục nụ cười. "Không sao, không sao. Sai người mang đĩa khác."

*Nhưng đĩa mới sẽ không có thuốc.* Chiêu Nguyệt biết. *Nàng ta không chuẩn bị sẵn hai đĩa độc.*

Nàng cúi đầu xin lỗi, lui về chỗ. Hứa Minh Châu nhìn nàng lo lắng: "Tỷ ơi, không sao chứ?"

"Không sao." Chiêu Nguyệt mỉm cười.

---

Tiệc trà kết thúc. Tất cả phi tần ra về bình an. Không ai bị thuốc xổ. Không ai ê mặt.

Lý Uyển Nhi đi ngang qua Chiêu Nguyệt, dừng lại nửa bước.

"Lâm Tài nhân." Giọng nàng ta nhỏ, chỉ đủ hai người nghe. "Ngươi... cố ý hất đĩa bánh?"

Chiêu Nguyệt giả vẻ hoảng: "Thiếp thật sự vô ý ạ—"

"Ngươi không biết nói dối." Lý Uyển Nhi khịt mũi. Nhưng miệng hơi cong — không phải cười, mà là... ghi nhận. "Ta không thích nợ người khác."

Rồi nàng ta bước đi, lưng thẳng tắp.

Chiêu Nguyệt nhìn theo. Lý Uyển Nhi — kiếp trước, nàng ta cô đơn đến cuối. Không bạn, không đồng minh, bị cả hậu cung cô lập. Cuối cùng ốm chết trong cung lạnh, không ai hay.

*Kiếp này, ta sẽ không để ngươi cô đơn.*

---

Đêm. Trường Xuân Các.

Chiêu Nguyệt ngồi bên đèn, viết lên giấy — một bản đồ thế lực.

Trung tâm: Trần Quý phi — nắm Nguyệt Hoa Cung, Phương Hoa Cung. Có sự hậu thuẫn của Trần gia ngoại triều. Tay chân: Vương Mỹ nhân, Tào Đức Hải (bán phần).

Phía đối lập: Lý Uyển Nhi — đơn độc, kiêu ngạo, nhưng có thật lực. Cha nàng ta là Thượng thư bộ Hộ — quyền lực không nhỏ, nhưng không biết dùng trong hậu cung.

Trung lập: Hứa Minh Châu — yếu ớt, nhưng chân thành. Mấy phi tần khác — chưa rõ.

Và nàng — Chiêu Nguyệt — ở đáy bảng. Tài nhân, không hậu thuẫn, không quyền lực.

Nhưng có một thứ không ai có: *ký ức mười hai năm tương lai.*

Nàng gấp tờ giấy, đốt trong lửa nến.

Tro tàn rơi xuống. Như tên nàng. Phượng Hoàng Tro Tàn.

Nhưng từ tro tàn — phượng hoàng sẽ bay lên.

Nàng nhắm mắt. Ngày mai — bước tiếp theo. Tào Đức Hải. Phải tìm hiểu lão ta đang làm gì với người nhà Trần gia.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí