Chương 48: Phán Xét Nửa Đêm
Canh ba, Ngự Thư Phòng đèn nến sáng rực như ban ngày, nhưng bầu không khí bên trong lại đông cứng tựa địa ngục hàn băng. Tiêu Dạ Trầm ngồi trên long ỷ, thân áo bào thêu rồng vàng lấp lánh phản chiếu những tia sáng chập chờn từ chậu than hồng, nhưng đôi mắt y tối sầm, sâu thẳm và đáng gờm không lường được cơn giận ẩn chứa.
Thái hậu được Lý Thuần Nhi dìu bước vào ngồi y tọa bên cạnh, tay lần tràng hạt gỗ tử đàn, sắc mặt lăng nghiêm tĩnh lặng.
Dưới nền gạch lưu ly bóng loáng, Tần Xuyên bị trói gô hất nằm rạp xuống đất, khóe miệng rỉ máu sau những cú đánh hội đồng của thái giám phòng thị vệ. Kế bên gã, tiểu cung nữ Thúy Liễu mọc meo phủ phục, cả cơ thể co rúm lảy bẩy như chiếc lá rụng chưa trúng đất đã nát tươm.
Lý Uyển Nhi đứng thẳng người bên một góc, thần thái ung dung tĩnh tại. Phía bên kia, Thẩm Chiêu Nguyệt vừa được Thái hậu cất công triệu tới, khoác trên mình áo choàng lông cáo bạch thướt tha, lẳng lặng chiêm ngưỡng buổi chầu đêm chưa từng có trong lịch sử hậu cung. Nàng vỡn giữ tư thái của mây ngàn, nhưng từng bước đi tính toán sắc sảo đã vây bọc Ngự Thư Phòng này.
"Khởi bẩm Bệ hạ," Uyển Nhi quỳ một gối xuống, dõng dạc tâu. "Thần thiếp nhận được mật báo, nửa đêm nay có cung nữ của Cảnh Nhân Cung lén lút mang ngọc ấn của Trần Quý phi để tuồn tin tức mật ra cho Vệ úy Tần Xuyên. Thần thiếp mượn danh nghĩa điều tra an nguy nội cung, đã kịp thời bắt giữ tại cửa Tây trước Thái y viện."
Uyển Nhi dâng lên mảnh ngọc thạch chạm trổ tinh xảo cộp mác Cảnh Nhân Cung, đặt lên kỷ án trước mặt Lý An thái giám để chuyển tới tay Hoàng đế.
Tiêu Dạ Trầm cầm lấy mảnh ngọc, đầu ngón tay y miết dọc theo nét khắc long phượng, sát khí bùng nổ đến cực điểm nhưng âm vực lại tĩnh tại rợn người. "Tần Xuyên. Ngươi canh gác cửa Tây hậu viện Hoàng lăng, thế nào lại nửa đêm lén lút tiếp nhận tín vật của phi tần trẫm?"
Tần Xuyên cắn chặt hàm răng rỉ máu, gượng ngẩng đầu lườm Uyển Nhi rồi dập đầu xuống gạch: "Bệ hạ minh xét! Thần chỉ tình cờ tuần tra đụng mặt cung nữ này. Thần và Cảnh Nhân Cung không can dự! Đây là do Uyển Phi nương nương thù oán với Quý phi nên đặt điều hãm hại thần để bẻ gãy bộ vệ phủ Trần Thừa tướng!"
"Vẫn còn mạnh miệng sao?" Chiêu Nguyệt lúc này mới lên tiếng, thanh âm êm ái nhưng sắc bén như gươm. Nàng quay sang nhìn Tiểu Hà, ra hiệu.
Tiểu Hà dâng lên cuốn sổ bìa mộc nhuốm bụi. "Khởi bẩm Bệ hạ và Thái hậu, đây là quyển sổ lưu trữ hành trình đổi ca trực của đội lính gác Tây viện và Thái Y Cục trong suốt tháng Ba. Nô tỳ và Tần Ngọc đã cất công điều tra, kết hợp với đối chứng từ lời khai của bà mụ ở Thái Y Viện chuyên hầu bốc thuốc bổ cho phụ nữ có thai."
Lý An tiếp nhận sổ bộ, giọng thái giám rung lên đọc lớn trước mặt Đế vương: "Mùng mười tháng Ba, Tần Xuyên đổi ca vào gác Cảnh Nhân Cung từ canh hai đến canh tư. Ngày mười lăm tháng Ba, cũng gác canh hai đến canh tư... Tháng Ba có tới bảy lần Tần Xuyên đổi ca bất thường để đứng trực ở cửa sau tẩm điện Trần Quý phi!"
Tiêu Dạ Trầm từ từ siết chặt nắm đấm, mạnh đến mức khớp xương kêu răng rắc.
"Hoàng đế," Thái hậu khép hờ mí mắt. "Lần trước vụ sảy thai hụt, thái y kết luận cái bào thai trong bụng Quý phi đã được ba tháng. Đếm ngược lại, đúng là vào tháng Ba, bệ hạ bận rộn thiết triều giải quyết nạn hạn hán Giang Nam, ba tuần liền không lui tới hậu cung. Vậy mà Trần Ngọc Dao lại có thai đúng trong thời kỳ đó. Thật là trùng hợp."
Lời nói vạch trần như sấm mây của Thái hậu giáng xuống đầu Tần Xuyên. Mặt gã xám xịt, gân guốc nổi lên, mồ hôi bằng hạt đậu lã chã rơi đập xuống bậc mạn đền.
"OAN UỔNG CHO THẦN THIẾP!!!"
Một tiếng gào thét thất thanh tựa khóc tang xé toạc không gian tĩnh mịch. Trần Ngọc Dao, tóc tai rối xõa rũ rượi, không kịp trang điểm, chỉ khoác tạm một lớp áo choàng lông tuấn mã màu lựu, được hai ma ma hộ tống từ cửa bước vào. Ả đẩy ngã hai thái giám cản đường, lao vút vào giữa điện, quỳ gục xuống rồi lết đến chân bậc thang dẫn lên long ỷ. Bụng ả nhô cao lùm xùm sau lớp lụa mỏng.
"Bệ hạ! Ngài đừng nghe những lời xàm ngôn của bọn họ! Thẩm Chiêu Nguyệt vu oan cho thần thiếp! Nó thấy phụ thân thần thiếp ngã thế ở Nam Giao, nên mượn gió bẻ măng rắp tâm triệt hạ giọt máu của Hoàng thượng! Bệ hạ, xin hãy thương xót long nhan... thai nhi đang đạp trong bụng thần thiếp đây là chứng cớ sống của tình yêu hai ta!"
Trần Ngọc Dao khóc lóc thảm thiết, hai tay ôm lấy chiếc bụng phập phồng nâng dâng lên cầu khẩn hoàng ân. Nước mắt lã chã, ánh mắt ai oán ngập tràn hận thù quắc về phía Thẩm Chiêu Nguyệt như phẫn hận con mồi ngoan cố nhất.
Nhưng đôi mắt của Tiêu Dạ Trầm băng lạnh không một tia rung cảm. Y nhìn xuống kẻ vừa mười lăm khắc trước còn chễm chệ toan tính hất đổ vương triều này, nhìn xuống cái bụng tròn vo bằng con dao măng đâm đứt lòng dạ y suốt kiếp nạn kiếp này.
"Thương xót sao?" Tiêu Dạ Trầm đứng phắt dậy, bước từng nhịp chầm chậm xuống bậc thềm, mũi hài rồng dừng lại ngay trước đôi bàn tay đang run rẩy của Trần Ngọc Dao. "Ngươi dám mang một nghiệt chủng hoang thai vào hoàng cung, đội lốt long chủng để lừa gạt Thái hậu, lừa gạt trẫm, rồi còn dâng đao đòi phế Hậu? Trẫm phải thương xót cái dâm dục thối tha đó sao?"
"Không! Không phải! Là con của Bệ hạ! Tần Xuyên chỉ là lính gác, gã chưa từng bước chân vào cửa tẩm cung!" Ả vùng vằng bám lấy gấu áo Tiêu Dạ Trầm, điên cuồng lắc đầu. "Thúy Liễu! Ngươi nói đi! Có phải Tần Xuyên chưa bao giờ vào tẩm cung của ta không? Mở cẩu khẩu ra!"
Thúy Liễu bị gọi tên liền rùng mình một cái, ngước khuôn mặt tèm lem nước mắt nhìn sự phẫn uất của chủ nhân, rồi đập đầu xuống nền gạch đôm đốp. "Bẩm... bẩm Bệ hạ... Thái hậu nương nương... Nô tì tội đáng muôn chết! Đêm nay... Quý phi phái nô tì ra cửa báo tin cho Tần Vệ úy... bảo gã hãy tiêu hủy sạch sổ sách đổi ca tháng Ba..."
"TIỆN NHÂN! NGƯƠI DÁM VU OAN CHO TA!" Trần Ngọc Dao bật gầm lên, rướn người định lao tới bóp cổ Thúy Liễu nhưng lập tức bị hai tên thái giám lôi ngược lại, ghì mạnh vai khống chế.
"Gì nữa?" Thái hậu cất giọng nhàn nhạt, từng nhịp tràng hạt văng vẳng trong không trung. "Ngươi còn biêt chuyện gì về tháng Ba? Bẩm báo gian dối, ta chu di tam tộc nhà ngươi."
"Dạ... dạ bẩm... Nô tì... nô tì đã trực phòng canh tư vào rằm tháng Ba..." Giọng Thúy Liễu rách nát, khóc đến lạc đi. "Đêm đó, Trần Quý phi đã ra lệnh đuổi viện tất cả ma ma hầu hạ tẩm cung. Chỉ để nô tì chốt cửa gác bên ngoài... Nhưng... nô tì đã lén nhìn qua khe cửa sổ gỗ... Nô tì đã thấy... thấy Tần Vệ úy và nương nương... trên long sàng..."
Trần Ngọc Dao há hốc mồm, á khẩu bần bật. Ngay cả Tần Xuyên cũng rụng rời tay chân, hai mắt mở trừng trừng vằn tia đỏ gục sụp hẳn xuống chăn của điện đình. Niềm kiêu hãnh của hai kẻ thông dâm chôn vùi trong lớp mặt nạ dối trá nay bị ném ra giữa ánh sáng như một thứ rác rưởi tanh hôi.
Đôi mắt kiêu hãnh của Trần Quý phi phút chốc vỡ tan. Mọi mưu cơ sắc nhọn hàng ngày của ả đứt phăng mạch, tiếng hét cào lòng tắc nghẽn ở cuốn họng. Ả trừng mắt nhìn Thẩm Chiêu Nguyệt đứng bất khả xâm phạm ở kia, áo lông cáo tinh khôi mà nét mặt nàng tựa Phật bà hiển kinh không vẩn bụi.
"Đồ độc phụ... Thẩm Chiêu Nguyệt... Khốn khiếp nhà mi!" Ả vùng vằng thét lên điên loạn lồng lộn. "Ngươi đã mua chuộc đống nô tài của ta! Ngươi gieo hạt giống này để phá tan Trần gia! Ngươi là yêu quái mượn hồn đầu thai về báo oán!"
Chiêu Nguyệt bước tới tĩnh mịch, nhìn từ trên cao rọi xuống thân xác tiều tụy, thảm hại của ả phụ nữ ác độc này. Nàng mỉm cười, một nụ cười đong đầy hồi ức đớn đau của kiếp sống đầy nhục nhã trong lãnh cung. Nàng thì thào thật nhẹ, chỉ đủ cho hai con rắn sát rạt nhau nghe thấy.
"Trần Ngọc Dao. Trần gia nhà cô bức ép ta tận đường cùng tuyệt vọng mới thôi, đốt xác ta, lấy máu ta đắp nền móng cho Hậu Vị hoang tưởng của cô. Kẻ đầu thai báo oán? Có. Ta ở đây... là ác mộng băm vằm cả dòng họ nhà cô từ trong mộng mị."
Trần Ngọc Dao rít lên một tiếng nghẹn ứ, bụng bầu giật nảy liên hồi, máu tươi túa ra nhuộm đỏ cả vạt áo lụa màu hoa lựu của ả.
"Lôi con tiện phụ và dâm phu này tống vào ngục Đại Lý Tự! Rạng sáng mai chiếu chiếu thiên hạ trảm quyết Tần Xuyên, phế trừ tước vị Quý phi của Trần Ngọc Dao, giáng xuống thứ dân cấm túc vào Lãnh Cung chờ ngày lâm bồn lấy mạng!" Tiêu Dạ Trầm quay lưng đi, chẳng buồn liếc mắt thêm một cái. Y giương áo trừng mắt vẫy cờ đoạn tuyệt.
Sấm mùa đông rền vang giữa khoảng trời. Cơn dột nát lớn nhất của hậu cung đã được đập vỡ, sự sụp đổ của một gia tộc thế lực nghiêng trời bắt đầu rơi tự do xuống hố tử. Móng tay của Chiêu Nguyệt cắm sâu vào lòng bàn tay dính chút bụi tàn kiếp trước, nàng nhắm nghiền mắt lại, giọt sương mai thỏa mãn bám trên khóe mi. Ván cờ này, nàng vạch chiếu tướng ngay vào tim huyệt Trần gia.