Chương 39: Ra Khỏi Bóng Tối
Chiêu Nguyệt biết mình sắp được thả — trước khi sắc chỉ đến.
Không phải vì nàng giỏi đoán. Mà vì — Lục Bình bảo: "Nương nương — sáng nay — Nội Vụ Phủ gửi chăn mới. Và — đồ ăn — có thịt."
Chăn mới. Thịt. Ở Tĩnh Tâm Các.
*Tĩnh Tâm Các — nơi cung nữ bị phạt mang cơm nguội mỗi ngày. Bỗng nhiên — có thịt. Nghĩa là — ai đó ra lệnh cải thiện đãi ngộ. Và — người đó — chỉ có thể là Hoàng đế.*
Sắc chỉ đến vào giờ Ngọ.
Thái giám Lý An — lại là Lý An, không phải Tào Đức Hải — đọc trước cửa:
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lâm thị — vụ điều tra Lâm Hữu Đức — đã được minh oan. Bằng chứng từ Thanh Châu — xác nhận là giả tạo. Lâm Hữu Đức — vô tội. Nay — khôi phục Lâm thị — về vị Phi. Phong — Nguyệt Phi. Cung cũ — Hiệp Nguyệt Điện. Khâm thử."
Chiêu Nguyệt quỳ nhận sắc. Mặt — bình thản. Tim — đập nhanh.
*Phi. Không phải Tần. Phi.*
*Khôi phục — đúng vị trí cũ. Hiệp Nguyệt Điện — cung cũ.*
"Nương nương!" Lục Bình khóc — nước mắt chảy ướt mặt gầy. "Nương nương — được về!"
Chiêu Nguyệt đứng dậy. Nhìn quanh Tĩnh Tâm Các — tường rêu, trần dột, giường gỗ cứng, cửa sổ hẹp. Nơi nàng ở — bốn tuần. Nơi kiếp trước — nàng ở hai năm.
"Lục Bình." Nàng nói, nhẹ nhàng. "Thu đồ đi."
"Dạ!"
Chiêu Nguyệt dừng ở cửa. Quay lại — nhìn căn phòng một lần cuối.
*Ta — không ghét nơi này. Nơi này — dạy ta: trong bóng tối, nếu còn sống, còn nghĩ được — thì vẫn còn đường ra.*
*Kiếp trước — ta chết ở đây. Kiếp này — ta bước ra.*
Nàng quay đi. Lưng thẳng. Áo — cũ, nhàu. Nhưng — bước đi — vững.
---
Hiệp Nguyệt Điện — còn y nguyên.
Tiểu Hà đứng ở cổng — mắt sưng đỏ, tay ôm chặt bó hoa dại — loại mọc ở góc sân Thuận Thiên Cung.
"Nương nương!" Tiểu Hà chạy đến — ôm chầm — khóc oà. "Nương nương — con — con nhớ nương nương — quá!"
"Ta cũng nhớ ngươi." Chiêu Nguyệt ôm Tiểu Hà — cô gái mũm mĩm, trung thành — và — lần đầu tiên trong bốn tuần — nước mắt — trào ra.
Không nhiều. Hai giọt. Rơi trên vai Tiểu Hà — thấm vào vải.
"Nương nương — nương nương khóc!" Tiểu Hà hoảng. "Nương nương — đừng —"
"Không sao." Chiêu Nguyệt lau nhanh. Cười. "Vui — nên khóc."
Uyển Nhi đứng phía sau — tay khoanh, mắt cũng đỏ, nhưng — cố cười.
"Chiêu Nguyệt." Nàng ta bước tới. "Ngươi — trông — gầy quá."
"Ngươi cũng gầy." Chiêu Nguyệt nhìn Uyển Nhi. "Vì lo cho ta — quên ăn?"
"Ai — ai lo cho ngươi!" Uyển Nhi đỏ mặt. "Ta — chỉ — tức Trần Quý phi — nên ăn không ngon thôi!"
Chiêu Nguyệt cười. Thật. Không phải cười mưu kế. Không phải cười lịch sự. Cười — vì vui.
"Cảm ơn." Nàng nói — nhìn Uyển Nhi, Tiểu Hà, và — Lục Bình đứng rụt rè phía sau. "Cảm ơn — tất cả."
---
Buổi chiều — Hoàng đế đến Hiệp Nguyệt Điện.
Không phải triệu nàng vào cung y. Mà — y đến. Tự đi. Không thông báo trước.
Tiểu Hà — thấy Hoàng đế ở cổng — hốt hoảng chạy vào: "Nương nương! Bệ — bệ hạ!"
Chiêu Nguyệt — vừa tắm xong, tóc còn ướt, mặc áo đơn giản — vội ra đón. Quỳ.
"Thần thiếp — tham kiến bệ hạ."
"Đứng dậy." Tiêu Dạ Trầm nói, giọng — khác hẳn lần cuối nàng nghe. Không lạnh. Không oai. Chỉ — mệt. Và — nhẹ nhõm.
Y bước vào. Nhìn quanh Hiệp Nguyệt Điện — sạch, gọn, hoa tươi Tiểu Hà mới cắm.
"Ngươi — ốm rồi." Y nhìn nàng. Mắt — quét từ mặt nàng — xuống tay — gầy hơn bốn tuần trước.
"Thần thiếp — vẫn khỏe."
"Đừng nói dối trước mặt ta." Y ngồi xuống — ghế thường — không phải ngai. "Ta — biết Tĩnh Tâm Các. Ta — đã sai người kiểm tra. Chăn mỏng. Trần dột. Cơm — một bữa thịt trong bốn tuần."
Chiêu Nguyệt im lặng.
"Ta — xin lỗi." Y nói. Hai từ — nặng.
"Bệ hạ — không cần xin lỗi."
"Cần." Y nhìn thẳng. "Ta — giáng ngươi. Giam ngươi. Vì bằng chứng giả. Mà — ta suýt tin."
"Bệ hạ — bị ép. Trần Thừa tướng tố trước triều — bệ hạ không có lựa chọn."
"Ta — là Hoàng đế. Ta — luôn có lựa chọn." Giọng y — đắng. "Ta — chọn sai."
Im lặng.
Rồi — Chiêu Nguyệt ngồi xuống. Đối diện y. Không quỳ. Ngồi — ngang bằng.
"Bệ hạ." Nàng nói, giọng nhẹ. "Ngài — không chọn sai. Ngài — chọn chậm. Khác nhau."
Y nhìn nàng. "Khác sao?"
"Chọn sai — là tin bằng chứng giả. Ngài — không tin. Ngài gửi Lý An — không phải Tào Đức Hải — tuyên sắc. Ngài viết 'tạm thời' — không phải 'vĩnh viễn.' Ngài — để cửa mở." Nàng mỉm cười. "Ngài — chỉ cần thêm thời gian. Và — thần thiếp — cho ngài thời gian đó."
Tiêu Dạ Trầm nhìn nàng — lâu, sâu, như đang cố hiểu một thứ không thể hiểu bằng lý.
"Ngươi — bị giam. Bị giáng. Bị cắt đồ ăn. Mà — vẫn bình tĩnh. Vẫn bày mưu. Vẫn — pháo kích từ trong tù." Y lắc đầu. "Ngươi — là người thường?"
"Thần thiếp — là phi tần ngài."
"Phi tần ta — nhiều. Nhưng — chỉ một người — khiến ta — sợ mất." Y dừng. Rồi — cầm tay nàng. Nhẹ. "Ngươi — đừng — ở nơi đó — nữa."
Chiêu Nguyệt — tim nhói. Kiếp trước — nàng chưa bao giờ nghe câu này. Kiếp trước — y chưa bao giờ nói. Kiếp trước — y để nàng chết.
*Kiếp này — y đến. Tự đi. Tóc ta còn ướt. Và — y — nắm tay.*
"Dạ." Nàng đáp, giọng khẽ. "Thần thiếp — không đi đâu nữa."
---
Đêm đó — Tiêu Dạ Trầm ở lại Hiệp Nguyệt Điện.
Tiểu Hà dọn phòng, rón rén. Đèn dầu — vàng ấm. Gió đêm — nhẹ, mát, mang theo mùi hoa nhài từ vườn.
"Bệ hạ." Chiêu Nguyệt nói, trong bóng tối. "Trần Quý phi — sẽ không dừng."
"Ta biết."
"Tào Đức Hải bị bắt — Trần gia mất tai mắt trong cung. Nhưng — Trần Thừa tướng vẫn nắm binh quyền. Vẫn — mạnh."
"Ta biết." Y im. Rồi: "Vì sao — ngươi nói chuyện này — bây giờ?"
"Vì — thần thiếp muốn ngài biết: chiến tranh chưa kết thúc. Và — thần thiếp — sẽ tiếp tục chiến."
Tiêu Dạ Trầm quay người — nhìn nàng trong ánh đèn dầu. Tóc nàng — đã khô, xõa trên vai. Mặt — gầy hơn. Nhưng mắt — sáng hơn.
"Vậy — chiến." Y nói. "Cùng nhau."
"Cùng nhau."
Im lặng. Gió thổi. Đèn dầu — lung linh.
Và — đêm đó — lần đầu tiên trong bốn tuần — Chiêu Nguyệt ngủ trên giường ấm. Chăn mới. Gối mềm. Và — bên cạnh — có người.
Bên ngoài — trăng tròn. Sáng. Rõ. Không lưỡi liềm. Không mảnh vỡ.
Tròn.