Chương 37: Mặt Nạ Rạn Vỡ

~6 phút đọc 1.098 từ

Hoàng đế đến Từ Ninh Cung — vào giờ Thân.

Tiêu Dạ Trầm bước vào — mặt mệt mỏi, gánh nặng triều chính đè lên đôi vai hai mươi lăm tuổi. Vụ phản quốc kéo dài một tháng. Triều đình chia phe. Biên giới căng thẳng. Và — đêm nào — y cũng nhìn về phía tây bắc — nơi Tĩnh Tâm Các nằm — tự hỏi: *Nàng — có ổn không?*

"Mẫu hậu." Y quỳ. "Con — đến thỉnh an."

"Ngồi." Thái hậu chỉ ghế. "Đừng quỳ. Ta — muốn nói chuyện với con trai. Không phải Hoàng đế."

Tiêu Dạ Trầm ngồi. Lý Thuần Nhi mang trà — rồi lui ra. Cửa đóng. Chỉ hai mẹ con.

"Trầm nhi." Thái hậu gọi tên thuở nhỏ. "Bằng chứng Thanh Châu — con tin không?"

Y — dừng. Chén trà — giữa chừng. "Mẫu hậu — sao hỏi?"

"Vì — ta muốn biết — con đang xử bằng lý — hay bằng tình."

Im lặng.

"Con — không muốn tin." Tiêu Dạ Trầm đặt chén xuống, giọng thấp. "Con — tin Chiêu Nguyệt. Tin rằng nàng — không phản. Tin rằng cha nàng — huyện lệnh nhỏ ở Thanh Châu — không có lý do phản quốc."

"Nhưng?"

"Nhưng — bằng chứng ở đó. Sổ sách. Thư từ. Dấu ấn. Đại lý tự — xác nhận. Triều thần — đồng ý." Y cười khổ. "Con — là Hoàng đế. Không thể — vì tin một người — mà bác bỏ cả hệ thống tư pháp."

"Hệ thống tư pháp — cũng có thể bị lợi dụng." Thái hậu nói, giọng phẳng. "Nếu — bằng chứng đó — giả thì sao?"

Tiêu Dạ Trầm nhìn mẹ. "Mẫu hậu — biết gì?"

Thái hậu không trả lời trực tiếp. Bà gọi Lý Thuần Nhi vào.

"Thuần Nhi. Trình."

Lý Thuần Nhi quỳ, mở cuộn giấy. Giọng đều, chuyên nghiệp:

"Bệ hạ — thần phụng mệnh Thái hậu kiểm tra bằng chứng Thanh Châu. Phát hiện: sổ sách giao dịch — viết bằng mực dầu đào — mực kinh thành. Không phải mực than tùng — mực Thanh Châu."

Tiêu Dạ Trầm — mặt đổi.

"Mực dầu đào loại này — chỉ có ba nơi trong cung: Thượng Thư Phòng, Nội Vụ Phủ, và Nghi Phượng Cung." Lý Thuần Nhi tiếp. "Dấu ấn Lâm Hữu Đức — trùng với dấu ấn trong hồ sơ nhập cung, lưu ở Nội Vụ Phủ — do Tào Đức Hải quản lý."

"Tào Đức Hải." Tiêu Dạ Trầm nói tên, giọng lạnh hơn ba độ. "Lại — y."

"Ngoài ra." Lý Thuần Nhi lật trang. "Sáu tháng qua — Tào Đức Hải ra cổng phụ phía tây — mười lần. Đều đêm khuya. Gặp — một thương nhân tên Hứa Bình. Gốc Giang Nam. Là — thuộc hạ cũ của phủ Tổng đốc Lý Thiên Hùng."

"Tổng đốc Giang Nam?" Tiêu Dạ Trầm đứng dậy. "Trần gia — liên lạc với Tổng đốc Giang Nam — qua Tào Đức Hải — trong cung cấm?"

"Dạ. Và — cung nữ Tần Ngọc — trước đây phục vụ Quý phi — chứng kiến Tào Đức Hải nhận vàng từ Hứa Bình. Nàng ta bị đuổi ngay sau đó — lý do giả: 'làm vỡ bình ngọc.' Kiểm tra kho — bình ngọc — đủ. Không vỡ."

Im lặng.

Tiêu Dạ Trầm — đứng giữa phòng. Tay — nắm chặt. Mặt — lạnh, nhưng mắt — nóng.

"Trần gia." Y nói, giọng kiềm chế. "Giả tạo bằng chứng phản quốc. Dùng bằng chứng giả — hại cha Chiêu Nguyệt. Dùng Tào Đức Hải — liên lạc Tổng đốc Giang Nam — trong cung cấm. Và — ta — suýt tin."

"Con suýt bị lợi dụng." Thái hậu nói, giọng ôn hòa nhưng nặng. "Trần Thừa tướng — chơi con như chơi cờ. Y tố phản quốc ở triều — ép con xử. Trần Quý phi — giả tạo bằng chứng — ép Đại lý tự kết tội. Và — nếu con xử tử Lâm Hữu Đức — Chiêu Nguyệt — mất hết."

Tiêu Dạ Trầm — cúi đầu. Một phút.

"Ai — phát hiện vụ mực?" Y hỏi, giọng nhỏ.

"Lâm thị." Thái hậu đáp. "Bị giam ở Tĩnh Tâm Các — không giấy bút, không người — mà vẫn tìm ra. Qua Thuận phi."

"Thuận phi? Uyển Nhi?"

"Đừng nhỏ xem nàng ta." Thái hậu nhấp trà. "Uyển Nhi — nóng nảy, nhưng trung thành. Nàng ta — liều — để cứu bạn."

Tiêu Dạ Trầm — im. Rồi — y quay sang cửa sổ. Nhìn ra ngoài — về phía tây bắc.

"Mẫu hậu." Y nói, không quay lại. "Con — muốn đến Tĩnh Tâm Các."

"Chưa." Thái hậu giơ tay. "Đến bây giờ — con còn giận Trần gia. Nếu con đến Tĩnh Tâm Các — triều thần sẽ biết — con bênh Chiêu Nguyệt. Trần Thừa tướng sẽ phản đòn."

"Vậy — con làm gì?"

"Con — đợi. Để ta — xử." Thái hậu đứng dậy. "Ta — sẽ triệu Đại lý tự — yêu cầu kiểm tra lại mực trên sổ sách. Công khai. Trước mặt triều thần. Không ai — chối được."

"Và Trần Quý phi?"

"Nàng ta — để sau." Thái hậu mắt sắc. "Bắt cá — phải cắt dây câu trước. Tào Đức Hải — là dây câu. Trần Quý phi — là cá. Và Trần Thừa tướng — là ao."

Tiêu Dạ Trầm nhìn mẹ — và — lần đầu tiên — thấy bà không phải một bà mẹ già trong cung. Bà — là một chiến lược gia. Sống sót qua ba triều. Chôn được hai đời Hoàng đế. Và — vẫn ngồi ở đây.

"Con — nghe mẫu hậu." Y quỳ. Lần này — không phải lễ nghi. Là thật.

Thái hậu vuốt đầu con — cử chỉ hiếm hoi. "Đi đi. Và — đừng nhìn về Tĩnh Tâm Các nữa. Mọi người — đang nhìn."

Tiêu Dạ Trầm gật. Đứng dậy. Bước ra.

Nhưng — trước cửa — y dừng. Quay lại.

"Mẫu hậu. Khi mọi chuyện kết thúc — con sẽ phong Chiêu Nguyệt — không chỉ Phi."

Thái hậu — hơi nhướn mày. "Vị gì?"

"Hoàng Quý phi." Y nói. Rồi — đi.

Thái hậu ngồi lại. Nhìn cửa đóng. Và — cười. Nhỏ. Hiếm.

"Hoàng Quý phi." Bà thì thầm. "Cao gì — khi còn chưa qua được bão."

Nhưng — bà cười. Vì — đã lâu rồi — bà không thấy con trai mình — muốn bảo vệ ai — đến vậy.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí