Chương 29: Bão Trước Bình Minh
Một tháng sau vụ Tôn Bá Nhân — hậu cung tưởng chừng yên ổn.
Tưởng thôi.
Chiêu Nguyệt biết — yên tĩnh trong cung cấm không bao giờ kéo dài. Đó là cái yên tĩnh của mặt hồ đóng băng — bên dưới, nước vẫn chảy xiết, và băng — đang nứt.
Sáng sớm, Hiệp Nguyệt Điện. Nàng ngồi trước gương, Tiểu Hà chải tóc. Hôm nay — ngày Thái hậu triệu phi tần thỉnh an. Tháng một lần, bắt buộc. Tất cả phi tần từ Tần trở lên phải đến.
"Nương nương — hôm nay mặc gì?" Tiểu Hà hỏi, tay cuốn tóc thành búi phượng.
"Áo lam nhạt. Giản dị." Chiêu Nguyệt nhìn trong gương. "Không chen hoa, không đeo ngọc nặng. Chỉ trâm bạc."
"Nhưng — nương nương là Nguyệt Phi, phẩm cấp cao —"
"Càng cao — càng nên giản dị." Chiêu Nguyệt cắt lời, mắt nhìn xa. "Trước mặt Thái hậu — khoe khoang là tự sát. Bà ấy — ghét xa hoa."
*Kiếp trước — ta mặc áo gấm đỏ đi thỉnh an. Thái hậu không nói gì — nhưng mắt bà — lạnh. Ta không hiểu. Kiếp này — ta hiểu.*
---
Từ Ninh Cung — đại sảnh.
Phi tần ngồi hai hàng. Bên trái — Trần Quý phi ở vị trí cao nhất, áo tím thêu phượng vàng, tóc búi cao cài trâm kim cương. Bên phải — Chiêu Nguyệt ngồi đối diện, áo lam nhạt, tóc buộc đơn giản, chỉ một cành trâm bạc.
Thái hậu ngồi trên cao, mắt lướt qua. Bà — sáu mươi, tóc bạc, nhưng lưng thẳng như kiếm. Khuôn mặt nghiêm, ít khi cười. Hai bên — nữ quan Lý Thuần Nhi đứng hầu.
"Các nàng — đều khỏe?" Thái hậu hỏi, giọng bình thản.
"Đa tạ Thái hậu, thiếp — bình an." Các phi tần đồng thanh.
Trần Quý phi mỉm cười, đứng dậy. "Thái hậu — thiếp có một chuyện muốn tâu."
Chiêu Nguyệt nhìn — và tim nàng — khẽ siết lại.
*Trần Ngọc Dao — mỉm cười. Trong cung cấm — khi Trần Ngọc Dao mỉm cười trước mặt mọi người — nghĩa là nàng ta sắp ra đòn.*
"Nói." Thái hậu gật đầu.
Trần Ngọc Dao bước tới, quỳ xuống — tư thế đẹp, chiếc váy tím trải rộng trên sàn như cánh hoa nở. "Thái hậu — thiếp nhận được tin từ bên ngoài. Có người — thấy thư từ lạ ra vào Hiệp Nguyệt Điện. Thư — không đi qua Nội Vụ Phủ kiểm duyệt."
Cả đại sảnh im lặng.
Chiêu Nguyệt ngồi bất động. Mắt không chớp. Tay — nắm chặt dưới ống tay áo, nhưng mặt — bình thản như nước hồ thu.
*Thư từ lạ. Nàng ta ám chỉ — ta liên lạc với bên ngoài. Thông đồng ngoại thần.*
"Thư từ?" Thái hậu nhíu mày. "Lâm thị — nàng có gửi thư riêng?"
"Dạ — thiếp có viết thư cho cha mẹ ở Thanh Châu." Chiêu Nguyệt đứng dậy, bình tĩnh. "Thư — đều gửi qua Nội Vụ Phủ, có kiểm duyệt."
"Nhưng — thiếp nghe nói — có thư không qua Nội Vụ Phủ." Trần Ngọc Dao quay đầu, nhìn Chiêu Nguyệt — mắt — ánh lên thứ gì đó sắc lạnh, nhưng môi — vẫn cười. "Thiếp không dám nói chắc — chỉ nghe từ người hầu. Nhưng — nếu có phi tần liên lạc riêng với triều thần — đó là phạm luật cung cấm."
"Luật cung cấm?" Thái hậu ngồi thẳng hơn, mắt nghiêm. "Ai nói cho ngươi?"
"Dạ — cung nữ Vương Kế, người phục vụ tại Hiệp Nguyệt Điện." Trần Ngọc Dao cúi đầu. "Hắn — thấy cung nữ Tiểu Hà mang thư ra ngoài cung, đi về phía khu quan nha."
*Vương Kế.* Chiêu Nguyệt nghĩ, tim đập mạnh. *Tên thái giám do Tào Đức Hải cài. Hắn theo dõi Tiểu Hà hôm bỏ thư vào hộp kiến nghị.*
*Nhưng — hắn không biết nội dung thư. Hắn chỉ thấy Tiểu Hà đi ra ngoài. Và Trần Quý phi — xuyên tạc thành "liên lạc với ngoại thần."*
"Thái hậu." Chiêu Nguyệt quỳ xuống, giọng ổn định. "Thiếp — xin được giải thích."
"Nói."
"Cung nữ Tiểu Hà — đúng, có ra ngoài hôm đó. Thiếp sai nàng ta mua dầu nhài tại Ngũ Phượng Lâu." Chiêu Nguyệt cúi đầu. "Ngũ Phượng Lâu — nằm gần khu phố ngoài cung. Đi ngang khu quan nha — là đường tắt thường dùng."
"Nhưng — mua dầu nhài thì cần gì mang theo thư?" Trần Ngọc Dao hỏi, giọng ngọt.
"Thư?" Chiêu Nguyệt nhìn nàng ta. "Quý phi — nói Vương Kế thấy thư. Vậy — thư ở đâu? Ai nhận? Nội dung gì?"
Im lặng.
Trần Ngọc Dao chớp mắt — rất nhanh. "Thiếp — chỉ nghe Vương Kế nói. Thiếp không có thư."
"Vậy — đó chỉ là lời nói của một thái giám." Chiêu Nguyệt quay sang Thái hậu. "Thái hậu — thiếp xin kiểm tra phòng thiếp. Nếu có bất kỳ thư từ bất thường — thiếp nhận tội."
Thái hậu nhìn hai người — rồi gật đầu. "Được. Lý Thuần Nhi — dẫn nữ quan đi kiểm tra Hiệp Nguyệt Điện."
---
Một giờ sau.
Lý Thuần Nhi trở lại, tay không. "Bẩm Thái hậu — Hiệp Nguyệt Điện sạch sẽ. Không có thư từ bất thường. Chỉ có thư gia đình — đã có dấu kiểm duyệt Nội Vụ Phủ."
Trần Ngọc Dao mặt — hơi cứng.
Thái hậu nhìn nàng ta. "Trần thị — lần sau — có bằng chứng rồi hãy tố cáo. Dựa vào lời thái giám — không đủ."
"Dạ — thiếp biết lỗi." Trần Ngọc Dao cúi đầu, giọng nhún nhường. Nhưng — mắt nàng ta — khi lướt qua Chiêu Nguyệt — lạnh như thép.
*Ta biết ngươi làm. Ta chỉ chưa chứng minh được. Nhưng — sẽ.*
---
Chiêu Nguyệt trở về Hiệp Nguyệt Điện. Bình thản. Bình tĩnh. Nhưng khi cửa đóng — nàng ngồi xuống, thở dài.
"Nương nương — nguy hiểm quá." Tiểu Hà nắm tay nàng, mặt trắng bệch. "Vương Kế — theo dõi con. Con — con xin lỗi, con không cẩn thận —"
"Không phải lỗi ngươi." Chiêu Nguyệt nắm tay Tiểu Hà, siết chặt. "Ta — nên nghĩ đến. Vương Kế là tai mắt của Tào Đức Hải. Hắn theo dõi mọi người ra vào."
"Vậy — làm sao bây giờ?"
"Trước hết — Vương Kế phải đi." Chiêu Nguyệt nhìn ra sân. "Không cần đuổi — chỉ cần cho hắn phạm lỗi. Hắn — ham ăn. Ta biết."
*Kiếp trước — Vương Kế bị đuổi vì ăn trộm đồ ăn trong bếp ngự thiện. Chuyện nhỏ — nhưng kiếp trước, phải hai năm sau hắn mới bị bắt.*
"Tiểu Hà — từ ngày mai, để đồ ăn ngon ở bếp. Bánh mứt, hoa quả. Để ở chỗ dễ thấy — nhưng không ai canh." Chiêu Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Hắn — sẽ tự mình phạm lỗi."
Tiểu Hà cười khúc khích. "Nương nương — thật là..."
"Thật là gì?"
"Đáng sợ." Tiểu Hà nói thật lòng. Rồi vội vàng thêm: "Nhưng — là đáng sợ theo cách tốt!"
Chiêu Nguyệt bật cười — tiếng cười nhẹ, ấm, hiếm hoi trong cung cấm lạnh lẽo.
---
Nhưng — vụ thỉnh an không kết thúc ở đó.
Chiều hôm đó — Hoàng đế cho triệu Chiêu Nguyệt đến Càn Thanh Cung. Không phải lần thăm êm đềm như đêm trước. Lần này — y ngồi sau bàn ngự, mặt lạnh.
"Lâm thị." Y nói, giọng không sắc — nhưng không mềm. "Thái hậu — báo cho trẫm biết vụ sáng nay."
Chiêu Nguyệt quỳ, cúi đầu. "Dạ — thiếp đã giải thích. Hiệp Nguyệt Điện đã được kiểm tra —"
"Trẫm biết." Y cắt lời. "Trẫm không nghi nàng thông đồng ngoại thần." Im lặng. "Nhưng —"
"Nhưng?"
"Vụ Tôn Bá Nhân." Hoàng đế nhìn nàng, mắt — thăm dò. "Đơn tố cáo nặc danh — xuất hiện đúng lúc Tôn Bá Nhân tố cha nàng. Quá trùng hợp."
Chiêu Nguyệt tim đập mạnh — nhưng mặt — không biến sắc. Kiếp trước đã dạy nàng — che giấu cảm xúc trước Hoàng đế là kỹ năng sống còn.
"Bệ hạ — ý là..."
"Trẫm hỏi thẳng." Y đặt tay xuống bàn, nghiêng người tới. "Nàng — có liên quan đến bức thư đó không?"
Khoảnh khắc đó — Chiêu Nguyệt phải quyết định.
*Nói thật — nguy hiểm. Phi tần can thiệp triều chính — tội lớn. Dù nàng đúng — nhưng hành vi đó — Hoàng đế không thể tha.*
*Nói dối — cũng nguy hiểm. Nếu sau này y tìm ra — lòng tin vỡ vụn.*
*Nhưng — y không thể tìm ra. Thư viết tay trái, chữ già, không dấu vân tay. Tiểu Hà bỏ vào hộp lẫn giữa trăm bức thư khác. Không ai nhìn thấy.*
"Thiếp — không." Chiêu Nguyệt ngước lên, mắt trong, không run. "Thiếp — chỉ biết chuyện trong cung. Chuyện triều đình — thiếp không dám can dự."
Hoàng đế nhìn nàng — lâu. Đôi mắt đen — sâu như giếng, tìm kiếm một vết nứt, một tia hoảng sợ. Nhưng — không thấy.
"Được." Y nói, cuối cùng. Kiếp trước — y sẽ không tin. Nhưng kiếp này — nàng đã xây lòng tin từng viên gạch. Từ chiếc trâm ngọc. Từ vụ bùa chú. Từ mỗi lần nàng đứng thẳng trước sóng gió.
"Trẫm — tin nàng."
Ba chữ — nhẹ nhàng. Nhưng Chiêu Nguyệt biết — nặng nghìn cân. Vì Hoàng đế — chưa bao giờ nói "tin" ai.
"Đa tạ bệ hạ." Nàng cúi đầu. Và khi ngẩng lên — nàng thấy — trong đôi mắt lạnh lùng vạn năm đó — có một thứ gì đó — mềm đi. Chỉ một thoáng. Rồi biến mất.
*Kiếp trước — y không tin. Và nàng chết.*
*Kiếp này — y tin. Nhưng — lòng tin — mong manh. Một sai lầm — và nó sẽ vỡ.*
Nàng quỳ lạy, lui ra. Bước đi trên hành lang dài — đèn lồng chập chờn, bóng nàng kéo dài trên nền đá.
*Trần Quý phi — chưa dừng lại. Hôm nay chỉ là hiệp đầu.*
*Và hiệp tiếp theo — nàng ta sẽ không dùng lời nói. Nàng ta sẽ dùng — hành động.*