Chương 20: Bùa Chú
Tin Hoàng đế đến Nguyệt Hoa Cung — lan khắp hậu cung trước khi trời sáng.
Không ai nói thẳng, nhưng ai cũng biết. Cung nữ thì thầm ở giếng nước, thái giám trao đổi ánh mắt khi bưng trà. Đến bọn quét sân cũng liếc nhìn Nguyệt Hoa Cung với vẻ khác — nửa ngưỡng mộ, nửa thương hại.
*Được sủng — chưa chắc là phúc.*
---
Trần Ngọc Dao nghe tin lúc đang chải tóc.
Tay cung nữ đang lược vẫn đều đặn, nhưng gương mặt Quý phi trong gương — thay đổi. Không nhiều. Chỉ một thoáng — gò má cứng lại, khóe miệng hẹp đi, đôi mắt phượng hơi nhíu. Rồi — biến mất. Nhanh hơn cả cánh bướm chạm nước.
"Kể tiếp," nàng nói, giọng bình thản.
Thị nữ Xuân Đào cúi đầu. "Dạ — Hoàng đế ở Nguyệt Hoa Cung đến canh ba. Dùng trà, nói chuyện — nghe nói Chiêu Nghi pha trà rất khéo. Hoàng đế — khen."
"Khen." Trần Ngọc Dao nhắc lại, giọng nhẹ như gió. Rồi nàng mỉm cười — nụ cười đẹp, dịu dàng, hoàn hảo. Nhưng mắt — lạnh.
"Chiêu Nghi quả là giỏi. Mới vào cung chưa đầy nửa năm — đã được bệ hạ đến cung riêng. Bản cung — ba năm mới được thế." Nàng đặt lược xuống, soi gương một lúc. "Xuân Đào."
"Dạ."
"Gọi Tào tổng quản đến. Bảo — bản cung có chuyện muốn thỉnh giáo."
---
Tào Đức ải đến Nghi Phượng Cung lúc giờ Tỵ.
Lão thái giám bước vào, dáng cúi, mắt cụp, tay chắp trước bụng — bề ngoài cung kính, nhưng bước chân vững, không một tiếng động trên sàn đá. Ba mươi năm trong cung — lão đi như mèo.
"Quý phi nương nương triệu gọi, lão nô xin tham kiến."
Trần Ngọc Dao ngồi trên ghế, tay xoay chén trà — thói quen khi suy nghĩ. Nàng nhìn Tào Đức Hải, ánh mắt đọc từng nếp nhăn trên mặt lão.
"Tào tổng quản — bản cung hỏi thẳng. Chiêu Nghi Lâm thị — nàng ta có dùng... thứ gì... để mê hoặc Hoàng đế không?"
Tào Đức Hải giật mình — giả hay thật, khó phân. Lão cúi thấp hơn. "Nương nương — lão nô không dám suy đoán chuyện phi tần..."
"Bản cung không hỏi ý kiến ngươi." Giọng Trần Ngọc Dao sắc hơn. "Bản cung hỏi — ngươi có thấy gì không. Nguyệt Hoa Cung — có đốt hương lạ? Có treo bùa? Có vật gì... bất thường?"
Im lặng.
Tào Đức Hải liếm môi — thói quen khi lão cân nhắc giữa hai lựa chọn. Lão nhìn Quý phi, đọc ý trong mắt nàng. Rồi — lão hiểu.
*Nàng ta không hỏi ta có thấy gì. Nàng ta muốn ta — nói rằng đã thấy.*
"Lão nô — hôm qua, khi bệ hạ đến Nguyệt Hoa Cung... lão nô có thấy..." lão ngập ngừng, nhìn quanh, hạ giọng, "— một mùi hương. Khác thường. Không phải trầm, không phải nhài. Lão nô — từng nghe nói ngoài dân gian có loại bùa hương, đốt lên có thể khiến người ta... mê mẩn."
Trần Ngọc Dao gật đầu — chậm, thận trọng, gương mặt vẫn dịu dàng.
"Bản cung cũng lo lắng. Bệ hạ — gần đây thay đổi nhiều. Thường ngày không hay đến thăm phi tần, bỗng nhiên — liên tiếp ra ngự uyển, rồi đến Nguyệt Hoa Cung." Nàng thở dài, vẻ thương xót. "Bản cung lo — Chiêu Nghi có phải dùng tà thuật. Nếu có — phải trình Thái hậu, vì an nguy bệ hạ."
"Nương nương nói chí phải." Tào Đức Hải gật đầu lia lịa, hiểu chơi rồi. "Lão nô — sẽ tìm cách kiểm tra Nguyệt Hoa Cung. Nếu tìm được chứng cứ..."
"Không." Trần Ngọc Dao cắt ngang, mắt sáng lên. "Không cần tìm."
Lão ngẩng đầu, không hiểu.
"Tìm — có thể không thấy. Nhưng nếu ta — *đặt* chứng cứ vào — thì chắc chắn thấy."
Im lặng. Tào Đức Hải nuốt nước bọt.
"Nương nương — nếu bị phát hiện..."
"Ai phát hiện?" Trần Ngọc Dao nghiêng đầu, mỉm cười. "Ngươi là Tổng quản Thái giám. Ngươi muốn vào Nguyệt Hoa Cung — ai dám cản? Ngươi đặt một túi bùa dưới gối, một lọ hương dưới chân giường — rồi *tình cờ* phát hiện khi Thái hậu sai kiểm tra." Nàng đặt chén trà xuống. "Sạch sẽ. Gọn gàng. Không ai nghi Quý phi."
Tào Đức Hải khom lưng, mắt xoay — đang tính toán rủi ro.
"Lão nô — hiểu."
"Tốt." Trần Ngọc Dao quay lại gương, nhấc lược lên, tiếp tục chải tóc. "Làm trong ba ngày. Trước lễ Thượng Nguyên — Thái hậu sẽ triệu phi tần vào cung bái lễ. Lúc đó — chính là cơ hội."
Tào Đức Hải vái chào, lùi ra. Bước chân lão — vẫn không một tiếng. Nhưng trên trán — mồ hôi lấm tấm, dù trời đông lạnh cắt da.
---
Chiêu Nguyệt không biết âm mưu cụ thể — nhưng nàng biết nó sẽ đến.
Kiếp trước — Trần Ngọc Dao cũng dùng chiêu bùa chú. Nhưng muộn hơn — khi Chiêu Nguyệt đã là Phi, đã mang thai tháng thứ ba. Lần đó — nàng suýt sảy thai, suýt mất mạng. Vì nàng — không phòng bị.
*Kiếp này — ta biết. Nhưng thời điểm khác. Chi tiết khác. Ta phải — chờ, quan sát, rồi mới hành động.*
Nàng ngồi trong Nguyệt Hoa Cung, bên bình hoa mai Tiểu Hà vừa cắm — cánh trắng, đài nhụy vàng, thơm nhẹ. Ánh nến lung linh, chiếu lên gương mặt thanh tú — đẹp, nhưng đôi mắt ẩn chứa bão tố.
"Tiểu Hà."
"Dạ, nương nương!"
"Từ hôm nay — khi ta rời cung, ngươi phải khóa cửa. Không ai được vào — kể cả thái giám tổng quản. Nếu ai hỏi — nói ta dặn giữ cung sạch sẽ để đón bệ hạ."
Tiểu Hà chớp mắt. "Nhưng — Tào tổng quản là người bệ hạ..."
"Người bệ hạ —" Chiêu Nguyệt lặp lại, khóe miệng cong nhẹ, "— chưa chắc chỉ trung thành với bệ hạ."
Tiểu Hà rùng mình. Nàng không hiểu hết, nhưng — giọng chủ nhân khi nói câu đó — lạnh, chắc, như lưỡi dao cắt qua tơ lụa.
"Dạ! Nô tỳ — nhất định khóa cung, không cho ai vào!"
"Tốt." Chiêu Nguyệt gật đầu, quay lại nhìn bình hoa mai. Ánh nến nhảy múa trên cánh hoa trắng, tạo thành bóng đổ lung linh trên tường.
*Trần Ngọc Dao — ngươi muốn đấu ư?*
*Kiếp trước — ngươi thắng ta vì ta tin người. Kiếp này — ta không tin ai.*
*Trừ Tiểu Hà.*
Nàng chạm nhẹ chiếc trâm ngọc trên tóc. Hình phượng hoàng lấp lánh dưới ánh nến.
*Phượng hoàng tro tàn — đã bắt đầu tái sinh.*
*Và lửa — một khi đã bùng — không ai dập được.*