Chương 19: Hòa Bình
Mười phút sau.
Dạ Huy ngồi trên ghế nhựa (cái duy nhất còn nguyên), mặt đầy vết cào.
Mochi nằm trên đùi hắn, ngủ. Hắn không dám cử động.
"Bỏ nó ra." Hắn nói, giọng run.
"Không. Mochi thích anh." Tiểu Mộng thản nhiên.
Dạ Tinh ngồi đối diện, băng bó tay.
"Hoàng huynh. Ngươi thật sự muốn chinh phục Trái Đất?"
Dạ Huy im lặng. Rồi thở dài.
"Ta... không biết nữa." Hắn nhìn xuống Mochi. "Hành tinh này có sinh vật đáng sợ quá."
"Đó chỉ là mèo."
"MÈO LÀ VŨ KHÍ SINH HỌC!"
Tiểu Mộng mang trà sữa lên. "Uống đi. Bình tĩnh."
Dạ Huy nhìn ly trà sữa nghi ngờ, hút thử.
"...Cái gì đây?"
"Trà sữa trân châu."
Hắn hút thêm. Mắt đỏ mở to.
"Đây là... thức uống ngon nhất ta từng nếm. Hơn cả tinh tửu Andromeda."
Tiểu Mộng: "Dĩ nhiên."
Ba người ngồi trên sân thượng tan tác, uống trà sữa lúc 3 giờ sáng.
Dạ Huy kể: ở Andromeda, hắn cô đơn. Là hoàng thái tử, không ai dám làm bạn. Em trai bỏ đi, hắn càng cô đơn hơn.
"Ta... chỉ muốn em trai ta về." Hắn nói nhỏ.
Dạ Tinh nhìn anh trai. "Hoàng huynh..."
"Nhưng ta hiểu rồi." Dạ Huy nhìn Tiểu Mộng. "Ngươi chọn ở đây. Vì cô gái này. Và con mèo đáng sợ này."
"Mochi không đáng sợ."
Mochi mở mắt, nhìn Dạ Huy. Hắn co người.
"ĐÁNG SỢ."
Tiểu Mộng cười. Rồi cô nói:
"Anh Dạ Huy. Thay vì chinh phục Trái Đất... sao anh không ở lại chơi vài ngày? Tao sẽ dạy anh uống trà sữa, đi siêu thị, và... làm quen với mèo."
Dạ Huy nhìn cô như nhìn người điên. Rồi hắn bật cười — lần đầu tiên.
"Ngươi thú vị. Ta hiểu vì sao em trai ta thích ngươi."
Hắn đặt ly trà sữa xuống.
"Được. Ba ngày. Ta thử."