Chương 17: Khôi Phục Năng Lực

~2 phút đọc 288 từ

Ngày 4.

Dạ Tinh cầm viên sao, tập trung. Năng lượng tím từ từ chảy vào cơ thể.

Chậm. Rất chậm. Nhưng có.

"Ta cảm nhận được. Như... uống nước khi khát."

Tiểu Mộng ngồi bên, cầm tay anh. "Cần tao làm gì?"

"Chỉ cần... ở đây."

Hai người ngồi suốt đêm. Năng lượng tím dần dần hồi phục.

Sáng hôm sau, mắt Dạ Tinh chớp — một tia tím nhạt.

"CÓ RỒI!" Tiểu Mộng nhảy lên.

Dạ Tinh thử nhấc cốc bằng xung lực. Cốc bay lên — rồi rơi.

"Chỉ 10% sức mạnh. Không đủ đấu hoàng huynh."

"Nhưng có thể tăng lên?" Tiểu Mộng hỏi.

"Nếu viên sao này đủ mạnh... có thể 50%. Cộng với kinh nghiệm chiến đấu, có lẽ... có cơ hội."

Ngày 5, ngày 6: Dạ Tinh hấp thụ năng lượng liên tục. Tiểu Mộng ở bên, bổ sung "tình yêu chân thật" — bằng cách chửi Dạ Tinh mỗi khi anh sắp bỏ cuộc.

"TỈNH DẬY! MÀY LÀ HOÀNG TỬ ANDROMEDA! ĐỪNG CÓ NẰM ĐÓ NHƯ CON SÂU!"

"Đây... có phải tình yêu chân thật không?"

"ĐÚNG. TÌNH YÊU KIỂU VIỆT NAM. LA HÉT VÀ ĐỒ ĂN."

Mochi ngồi trên đầu Dạ Tinh — lạ kỳ thay, sự hiện diện của Mochi giúp anh tập trung hơn.

"Có lẽ mèo của ngươi... cũng có năng lượng đặc biệt." Dạ Tinh nhìn Mochi.

"Mochi chỉ là mèo bình thường."

Mochi mở một mắt. Mắt xanh lóe sáng rồi tắt.

Đến tối ngày 6, Dạ Tinh đứng dậy. Mắt tím sáng — không rực rỡ như trước, nhưng đủ.

Xung lực — 40%. Đủ để chiến đấu.

"Ngày mai." Anh nói.

"Ngày mai." Tiểu Mộng gật đầu.

Mochi kêu meo. Sẵn sàng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí