Chương 13: Thú Nhận
Ngày thứ 75.
Dạ Tinh gần như mất hết năng lực. Mắt chỉ còn tím nhạt. Da không sáng. Xung lực chỉ đủ để mở nắp chai.
Nhưng anh vẫn ở đây.
Mỗi sáng pha trà sữa. Mỗi tối rửa quán. Người bình thường nhất có thể.
Tiểu Mộng nhìn anh — lần đầu thấy Dạ Tinh như một... người bình thường.
Không phát sáng. Không bay. Không nói chuyện với cây (cây không trả lời nữa).
Chỉ là một người đàn ông đẹp trai, hiền lành, hơi ngốc — và rất tốt với cô.
Đêm. Quán đóng cửa. Hai người ngồi trên sân thượng.
"Dạ Tinh."
"Hm?"
"Tao... thích mày."
Im lặng.
Dạ Tinh quay sang, mắt tròn xoe.
"Thích? Như... thích trà sữa? Hay thích Mochi?"
"Thích kiểu người yêu. Mày hiểu không?"
Dạ Tinh chớp mắt. Rồi mắt tím — dù đã nhạt — bỗng sáng lên.
"Ở Andromeda, khi hai người thú nhận yêu, chúng tôi trao đổi ánh sao trong lòng bàn tay."
Anh mở bàn tay. Một ánh sáng tím nhỏ xíu — tất cả năng lượng còn lại — hiện ra.
"Đây là ngôi sao cuối cùng của ta. Ta tặng ngươi."
Tiểu Mộng cầm lấy. Ánh sáng ấm áp, như nắm một giấc mơ.
"Mày biết không," cô nói, mắt ươn ướt. "Tao ghét phim Hàn Quốc. Nhưng mày làm tao khóc nhiều hơn bất cứ bộ phim nào."
Dạ Tinh cười. "Đó có phải lời khen không?"
"Không."
"Vậy ta sẽ cố gắng hơn."
Mochi ngồi ở cửa sổ, nhìn ra. Trên trời, một ngôi sao băng vụt qua.
Có lẽ Andromeda cũng đang nhìn xuống.