Chương 1: Nhặt Được Soái Ca

~4 phút đọc 746 từ

Mưa to.

Trần Tiểu Mộng đứng sau quầy trà sữa "Mộng Trà", nhìn con đường vắng tanh bên ngoài, thở dài.

"Thêm một ngày ế khách."

Đồng hồ chỉ 11 giờ đêm. Quán trà sữa nhỏ nằm ở góc phố hẻm, vốn đã ít người lai vãng. Gặp mưa thế này, khách duy nhất trong tối nay là con mèo hoang thường ngày đến xin sữa.

Cô đang định đóng cửa thì —

"Rầm!"

Một thứ gì đó rơi xuống trước cửa.

Tiểu Mộng giật mình, thò đầu ra nhìn.

Một người đàn ông nằm sõng soài trên vỉa hè. Quần áo ướt sũng. Tóc đen dài phủ kín mặt.

"Ô trời ơi!"

Cô hoảng hốt chạy ra.

Lật người anh ta lên, cô sững lại.

Đẹp.

Đẹp một cách phi lý.

Khuôn mặt hoàn hảo như photoshop, da trắng phát sáng — theo nghĩa đen. Dưới ánh đèn đường, da anh ta phát ra ánh sáng ngân nhẹ.

"Anh ơi? Anh ơi tỉnh dậy!"

Tiểu Mộng lay lay. Không phản ứng.

Cô hoảng quá, sờ mũi — còn thở. Sờ trán — lạnh ngắt.

Người bình thường à? Hay là... cosplayer say rượu?

Cô nhìn quần áo anh ta. Bộ đồ trắng kỳ lạ, chất liệu lạ, không có nhãn mác, trông như... bộ đồ phi hành gia phiên bản thời trang?

"Kệ, cứu người đã."

Tiểu Mộng là con gái nhưng khỏe bất thường — ưu thế của con bé bán trà sữa phải bê xô đá suốt ngày. Cô lôi anh ta vào quán, đặt lên ghế sofa.

Lấy khăn lau mặt. Pha trà gừng nóng. Tìm áo mưa cũ đắp lên người anh ta.

Mười phút sau, anh ta tỉnh.

Đôi mắt mở ra — màu tím!

Mắt màu tím! Không phải kính áp tròng!

Tiểu Mộng ngã ngửa khỏi ghế.

Anh ta ngồi dậy, nhìn quanh, rồi nhìn cô.

"Đây là đâu?"

Giọng anh ta trầm, hay, nhưng nghe hơi... cứng? Như người học nói từ sách.

"Đ-đây là quán trà sữa Mộng Trà. Anh bất tỉnh trước cửa, tôi đưa anh vào."

Anh ta nhíu mày.

"Trà sữa? Cái gì là trà sữa?"

Tiểu Mộng chớp mắt.

"Anh... chưa uống trà sữa bao giờ?"

"Chưa."

"Anh từ đâu đến?"

Anh ta đứng dậy, thẳng lưng, nghiêm túc vô cùng.

"Ta là Lăng Dạ Tinh, hoàng tử thứ ba của Tinh Giới Andromeda. Ta bị đày xuống hành tinh các ngươi vì... vì một số lý do cá nhân."

Im lặng.

Tiểu Mộng nhìn anh ta.

Anh ta nhìn cô.

Mưa rơi lộp bộp ngoài cửa.

"Anh bị sốt đúng không?"

Cô đưa tay sờ trán anh ta.

Lạnh. Lạnh hơn người bình thường nhiều.

"Ta không bị sốt. Nhiệt độ cơ thể bình thường của ta là 28 độ C."

"28 độ?! Anh là thằn lằn à?"

"Thằn lằn? Sinh vật bò sát? Tại sao ngươi so sánh hoàng tử tinh giới với bò sát?!"

Anh ta thực sự tỏ vẻ tức giận. Mắt tím sáng lên.

Tiểu Mộng lùi lại hai bước.

Ok. Hoặc anh ta là người điên rất giỏi diễn. Hoặc...

Cô nhìn đôi mắt tím phát sáng, làn da phát quang, bộ đồ không nhãn mác.

"Anh thật sự là... người ngoài hành tinh?"

"Ta đã nói rồi."

Tiểu Mộng ngồi thụp xuống, ôm đầu.

"Mẹ ơi. Con nhặt được người ngoài hành tinh."

Lăng Dạ Tinh nhìn cô ôm đầu, nghiêng đầu.

"Ngươi là nữ giới? Ngươi có mùi quen thuộc. Rất quen."

Anh ta cúi xuống, hít.

"Mùi... sữa và đường?"

"ĐỨNG DẬY ĐI! ĐỪNG HÍT TÔI!"

Tiểu Mộng đẩy anh ta ra.

Và đúng lúc đó, tay cô chạm vào điện thoại để trên bàn.

"Xì..."

Điện thoại tắt ngấm. Màn hình đen thui.

"Ơ?"

Cô bấm nút nguồn. Không lên. Cắm sạc. Không phản ứng.

Chết rồi.

Cô nhìn Lăng Dạ Tinh.

Anh ta ho nhẹ.

"À... ta quên nói. Cơ thể ta tạo ra từ trường đặc biệt. Đồ điện tử trong phạm vi gần... sẽ hỏng."

"..."

"Xin lỗi?"

Tiểu Mộng nhìn chiếc điện thoại chết, nhìn cái tivi trong quán cũng vừa tắt, nhìn cái đèn nhấp nháy.

"RA NGOÀI! RA NGOÀI NGAY LẬP TỨC!"

"Nhưng ngoài kia đang mưa—"

"KỆ! RA!"

Và đó là cách Trần Tiểu Mộng gặp Lăng Dạ Tinh.

Một cuộc gặp gỡ mà về sau, cô sẽ gọi là "sai lầm lớn nhất đời tôi".

Nhưng thật ra, đó là khởi đầu đẹp nhất.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí