Chương 7: Huyết Vụ Phủ Lâm Gia

~6 phút đọc 1.052 từ

Cái chết thảm thương của Lãnh Bá Thiên và ba vị trưởng lão chưa kịp lọt ra khỏi đại môn Lãnh phủ thì cái tên Lãnh Vô Trần lại một lần nữa gây rúng động Lạc Tinh Trấn.

Tiếng la hét hỗn loạn và khói đen ngùn ngụt thốc lên từ cổng lớn của Lâm gia, một trong Tứ đại gia tộc vững mạnh nhất thị trấn.

Mạc Vân Lâm, Tộc trưởng hiện tại của Lâm gia, là một Luyện Khí Tầng Hai cường hãn. Thủ hạ có mười mấy cao thủ Luyện Thể đỉnh phong, chưa kể hàng tá cung thủ và ám binh. Nhưng ngay lúc này, sân trước phủ đệ lâm gia lại biến thành một bãi chiến trường tàn khốc.

Thiếu niên xách thanh kiếm sắt gỉ sét một đường tắm máu đi thẳng từ ngoài cửa vào.

Không phòng bị. Không lén lút.

Hắn đi như một người cởi ngựa dạo ngắm hoa viên, nhưng mỗi đường kiếm vung lên là một sinh mệnh bị tước đoạt tàn bạo.

"Ngăn hắn lại! Bắn tên! Bắn loạn tên chết nó cho ta!" Lão quản gia Lâm phủ giọng ríu lại vì sợ hãi, khua tay múa chân ra lệnh cho đám cung thủ trên tường.

Hàng chục mũi tên bọc thiết xé gió lao rào rào xuống.

Lãnh Vô Trần không ngẩng mặt. Hắn nhấc thân thể tàn tạ của một gã hộ vệ đung đỡ trước ngực làm bia thịt, mũi kiếm thuận đà quét ngang. Một âm thanh chói lòa.

Keng! Beng!

Mũi kiếm vạch lên không khí, ngưng tụ Huyết Sát khí tạo thành một vệt lưỡi liềm bay ra. Áp lực của Luyện Thể Tầng Chín càn quét.

Nhát chém khí hất tung dàn giáo nơi bọn cung thủ đang đứng, cắt đứt chân, xuyên thủng sọ vài tên vô tội vạ. Khói bụi mù mịt.

Ở sâu trong chính sảnh, Lâm Hiên vác một thân băng bó, run rẩy nấp sau lưng phụ thân gã lẩm bẩm:

"Phụ thân... làm sao có thể? Tên ác quỷ... hắn không phải Lãnh Vô Trần! Hắn là quỷ! Phụ thân phải giết hắn!"

Mạc Vân Lâm cau mặt u ám. Trong tay lão gầm thét linh khí màu lục nhạt cuốn quanh thanh đại phong đao.

"Chỉ là một tên oắt mười lăm tuổi! Đâm được vài thằng ngu Luyện Thể lại dám kiêu ngạo giữa Lạc Tinh Trấn. Hôm nay lão phu sẽ xả thịt lột da mày!"

Mạc Vân Lâm tung người, đao thế nặng tựa ngàn cân chẻ đôi không khí, mang sức mạnh áp đảo của Luyện Khí Tầng Hai chém thẳng xuống vai Lãnh Vô Trần.

"Phá Phong Trảm!"

Đao kình cuồn cuộn đem theo tiếng rít bén nhọn.

Lãnh Vô Trần buông bia thịt, nhẹ nhàng nhấc thanh sắt gỉ để đón đỡ.

Rầm!

Lực va chạm làm nứt toác nền đá xung quanh Lãnh Vô Trần thành một hố chảo. Bụi mù nổi lên, che mờ thân hình hai người.

Lâm Hiên cười gào sảng khoái. "Chết đi! Chết thẳng cẳng chưa con chó ngu!"

Nhưng tiếng cười chỉ kéo dài được hai hơi.

Bụi tan. Phía trước, thanh đại phong đao bằng hợp kim thép đang bị cắn chặt giữa hai ngón tay trần của Lãnh Vô Trần. Không phải dùng linh khí đỡ đao, mà là thuần nhục thể.

Sắc mặt Mạc Vân Lâm từ đỏ chuyển sang tím tái. Lão dùng toàn mạng kéo ngược đao lại, nhưng thanh đao như mọc rễ dính chặt vào tay Lãnh Vô Trần.

"Đao khí phân tán, linh khí bập bõm, ngươi có thật là tu sĩ Luyện Khí Kỳ không vậy? Không bằng đám phàm tục giang hồ múa gậy lấy tiền thưởng."

Lãnh Vô Trần nhếch miệng.

Rắc.

Hai ngón tay hắn kẹp thẳng làm gãy đôi thanh đại phong đao quý giá cấp thấp của lão phu.

Dưới cái nhìn kinh diễm cứng đờ của hàng trăm cặp mắt, Lãnh Vô Trần lật ngược nửa thanh dao gãy, tốc độ nhanh tựa độc xà cắm phập vào yết hầu của Mạc Vân Lâm.

Máu nóng xịt ra. Đôi mắt lão già trừng lớn, sụp nát hy vọng, bị Huyết Sát Ma Công hút thành xác khô ngay trước mặt con trai gã.

Tu vi của Lãnh Vô Trần lập tức được đẩy cao lên một cực hạn mới.

Luyện Thể đỉnh phong.

Chuẩn Luyện Khí Tầng Một.

Hắn tiện tay hất thi thể rỗng tuếch xuống nền, thản nhiên bước vào trong chính sảnh, đến sát Lâm Hiên đang tè dầm ướt sũng nhét mình vào góc kẹt.

"Đừng... đừng giết tôi... Trần thiếu gia... tổ tông... tôi có mắt không tròng... ngài muốn Tuyết Liên Hoa... Tôi mang trăm đóa Tuyết Liên đưa ngài..." Lâm Hiên vập vùi khóc nghẹn.

Lãnh Vô Trần ngồi xổm xuống trước mặt gã, chùi vết máu lên cái áo gấm bẩn thỉu của thiếu gia Lâm thị.

"Tuyết Liên Hoa ta không cần nữa."

Lãnh Vô Trần thì thầm.

"Ta nghe nói bảo khố của Lâm gia có mấy hộp Linh Thảo trăm năm tuổi, và vài lọ Hồi Khí Đan. Mở cửa bảo khố, và ta sẽ suy nghĩ việc lưu lại cho ngươi cái mạng chó này đi bốc kứt sống qua ngày."

Nửa canh giờ sau.

Lãnh Vô Trần ung dung bước ra khỏi Lâm phủ với một cái tay nải bọc chặt đầy đan dược trị giá liên thành.

Sân nhà ngổn ngang xác chết. Tiếng gào thét than khóc từ nữ quyến Lâm phủ vọng lại ầm ĩ. Lạc Tinh Trấn ngày hôm nay chứng kiến một trang lịch sử nhuốm đầy máu.

Cái tên Lãnh Vô Trần, từ hôm nay, biến thành nỗi sợ hãi tột cùng của toàn bộ thế lực biên hoang Thiên Phong Quốc.

Trở về Lãnh phủ tàn tạ, Lãnh Băng Nhi đang thắp hương, cúi gằm mặt khóc rưng rức khi thấy hắn bước vào toàn thân đẫm máu.

"Tỷ... thu dọn đồ đạc," Lãnh Vô Trần vứt tay nải đầy linh thạch và linh đan xủng xoảng lên bàn.

"Chúng ta sẽ rời khỏi cái miếu nát này. Bắt đầu từ ngày mai, đệ sẽ cho thiên hạ biết, thế nào mới là Tu Tiên chân chính."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí