Chương 1: Huyết Ma Trùng Sinh

~8 phút đọc 1.492 từ

Bầu trời Cửu Châu nứt toác, lôi đình cuồn cuộn như vô vàn con giao long giận dữ vút gầm trong màn mây đen đặc quánh. Đây không phải cơn giông bão bình thường, mà là Cửu Cửu Trọng Kiếp — thiên kiếp đáng sợ nhất dành cho kẻ tu chân đã đạp nát gông cùm phàm trần, chuẩn bị phi thăng Tiên Giới.

Trên đỉnh Huyết Ma Phong, một thân ảnh sừng sững đứng ngạo nghễ, hồng y bay rợp trời, tóc đen tung bay tựa ma thần giáng thế. Hắn là Huyết Ma Tôn giả Lãnh Vô Trần, kẻ khiến cả Cửu Châu nghe danh đã vỡ mật. Năm trăm năm tu đạo, đạp lên núi thây biển máu, đồ diệt hàng vạn tà tu lẫn ngụy quân tử để bước lên đỉnh phong thiên địa. Chỉ một bước cuối cùng này, hắn sẽ siêu thoát.

Nhưng ngay khi đạo lôi kiếp thứ tám mươi mốt mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa chuẩn bị giáng xuống, dị biến kinh hoàng xảy ra.

Sáu đạo ánh sáng chói lòa từ sáu hướng đột ngột bùng vút lên, đan xen thành một cái lưới khổng lồ được khắc đầy phù văn cổ quái. Lục Long Tỏa Thiên Trận! Một sát trận thượng cổ vốn đã thất truyền từ kỷ nguyên trước.

Từ trong hư không, sáu bóng người hiện ra, toàn thân tỏa ánh sáng rực rỡ, uy áp cường đại che lấp cả một phương thiên địa.

"Lãnh Vô Trần! Hôm nay là ngày chết của ngươi!" Lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào điểm tinh quang — Tông chủ Tinh Hà Tông, cười lạnh lùng vang vọng khắp bát phương.

"Thay trời hành đạo! Huyết Ma, nợ máu của ngươi với Cửu Châu hôm nay phải trả bằng mạng!" Tông chủ Phi Kiếm, kiếm khí trùng thiên, gầm lên thịnh nộ.

Lãnh Vô Trần lau vết máu trên khóe môi, ánh mắt như hai hố đen lạnh băng nhìn sáu gã Tông chủ tự xưng là trụ cột của 'Chính Đạo'. Bọn chúng chưa bao giờ dám đối đầu trực diện với hắn, chỉ dám đợi đến lúc hắn dùng toàn lực chống lại Cửu Cửu Trọng Kiếp, khi đang trong trạng thái hư nhược nhất, để bày trận đánh lén.

"Một lũ ngụy quân tử hèn mạt," Lãnh Vô Trần cuồng tiểu, tiếng cười nhuốm đầy ma khí, xé toạc màng nhĩ người nghe. "Thay trời hành đạo? Các ngươi sợ ta phi thăng, e rằng cái ngai vàng Chính Đạo của các ngươi sẽ sụp đổ, e rằng những bí mật dơ bẩn của các tông môn bị ta phơi bày! Vậy mà cũng dám kêu gào đạo lý?"

Sắc mặt cả sáu người đồng loạt biến đổi, lộ vẻ tức tối xen lẫn xấu hổ.

"Đừng nói nhảm với ma đầu! Giết!"

Sáu đạo lực lượng kinh khủng từ sáu vị đại năng đỉnh phong Cửu Châu dồn ép vào Lục Long Tỏa Thiên Trận, cùng lúc đạo lôi kiếp thứ tám mươi mốt từ trên trời giáng xuống. Hai luồng sức mạnh hủy diệt gộp lại, không một huyết nhục chi khu nào có thể chống đỡ.

Lãnh Vô Trần đứng thẳng người, hai tay dang rộng, một nụ cười ngạo mạn tột cùng trên khuôn mặt tà dị.

"Kiếp này Lãnh Vô Trần ta tung hoành vô song, không thẹn với lòng! Tuy chết, vẫn là Ma Tôn! Các ngươi... chuẩn bị chịu nguyền rủa đi!"

Hắn tự bạo Nguyên Anh.

Ầm—!

Một vụ nổ chấn động toàn bộ Cửu Châu quét ngang qua bầu trời. Đỉnh Huyết Ma Phong bốc hơi thành hư vô. Không gian rạn nứt. Sáu tên Tông chủ kêu la thảm thiết, bị sức mạnh tự bạo của Ma Tôn mạnh nhất thiên hạ văng ngược về sáu hướng, đứt gãy kinh mạch, ho ra máu tươi.

Huyết Ma Tôn giả, cứ thế vẫn tích...

***

"Rác rưởi! Chỉ là một cái Luyện Thể Tầng Hai mà cũng dám tranh giành linh dược với thiếu gia ta? Đánh chết cẩu nô tài này cho ta!"

Một cơn đau xé rách lồng ngực kéo Lãnh Vô Trần từ bờ vực hư vô tĩnh lặng trở về với thực tại. Mí mắt hắn nặng trĩu. Khi cố mở ra, một tia nắng chói chang chiếu thẳng vào mắt, kèm theo đó là mùi bùn đất tanh tưởi và máu tanh.

Bóp... chát!

Một cú đá giáng thẳng vào mạng sườn khiến hắn ho sặc sụa.

"Dừng tay." Một giọng nói kiêu ngạo, đầy vẻ khinh bỉ vang lên.

Lãnh Vô Trần miễn cưỡng mở đôi ngươi rã rời. Hắn đang nằm trên nền đất nhơ nhớp của một con hẻm nhỏ. Trước mặt hắn là ba gã thiếu niên áo gấm. Tên cầm đầu có khuôn mặt thanh tú nhưng nụ cười lại vô cùng độc ác, tay vuốt ve một gốc linh thảo toàn thân đỏ rực.

"Lâm thiếu, tên phế vật này chắc chết rồi." Một tên tay sai bợ đỡ nói.

"Chết thì chết. Mang tiếng là thiếu gia họ Lãnh, nhưng ngay cả Lãnh lão gia ở trong tộc cũng chẳng thèm để ý đến thằng phế vật này, huống chi gia lang quanh năm bệnh vặt." Lâm thiếu gia khinh khỉnh ném đồng tiền đồng xuống đất, văng trúng mặt Lãnh Vô Trần. "Cầm lấy đi mua kẹo mà ăn, kiếp sau đừng có hái trộm Tuyết Liên Hoa của bổn thiếu gia."

Nói rồi, gã và hai tên tùy tùng cười phá lên, quay lưng bỏ đi.

Lãnh Vô Trần nằm trên mặt đất, hơi thở thoi thóp.

"Mình... chưa chết?"

Một trận nhức nhối kinh khủng truyền đến đại não. Vô số ký ức xa lạ ào ạt ùa vào tâm trí hắn, dung hợp với kinh nghiệm năm trăm năm tu ma.

Hắn là Lãnh Vô Trần. Không, hắn là Tứ Thiếu gia phế vật của Lãnh gia ở Lạc Tinh Trấn — một gia tộc tu luyện nhỏ bé ở vùng rìa Thiên Phong Quốc. Khắp Lạc Tinh Trấn không ai không biết Lãnh Vô Trần mười lăm tuổi mà vẫn lẹt đẹt mãi ở Luyện Thể cảnh tầng hai, kinh mạch bế tắc bẩm sinh, là trò cười của cả trấn.

Tệ hơn nữa, vì thân thế hèn mọn, lại không có tài nguyên tu luyện, hôm nay hắn mạo hiểm vào hậu sơn hái được gốc Xích Tuyết Liên Hoa cấp một với hi vọng bồi bổ cơ thể, thì bị con trai trưởng họ Lâm — kẻ vốn thù ghét hắn — cướp mất.

Ký ức của cỗ thân xác này tràn ngập sự uất ức, khinh bỉ từ đồng tộc, sự sỉ nhục từ ngoại nhân. Ngay cả vị hôn thê thanh mai trúc mã — Liễu sương sương, thiên tài của Liễu gia — cũng vừa mang theo lễ vật đến Lãnh gia yêu cầu từ hôn vào tuần trước, với lý do "Phượng hoàng không thể sánh chung với chim chích chòe".

Lãnh Vô Trần — Huyết Ma Tôn giả — từ từ siết chặt bàn tay toàn máu.

Đột nhiên, hắn nhoẻn miệng cười. Nụ cười ban đầu khe khẽ, sau đó vang vọng thành tiếng cười man dại, khàn đặc trong con hẻm vắng.

"Ha ha ha... Lão Thiên gia, ông không cho ta phi thăng, lại cho ta một cơ hội làm lại từ đầu! Lãnh Vô Trần? Lãnh gia? Phế vật?"

Hắn dùng hết sức lực cuối cùng, chống tay xuống nền đất lạnh lẽo, run rẩy đứng dậy. Xương sườn gãy hai cái, lục phủ ngũ tạng chấn động, nhưng đối với kẻ từng chịu muôn vàn loại khổ hình hỏa ngục, chút đau đớn này chẳng bằng một cú muỗi đốt.

Ánh mắt dịu dàng và hèn mọn của thiếu gia Lãnh gia biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo như Vực Ẩn của Quỷ, sâu thẳm và đầy sát khí.

"Tốt. Rất tốt. Ta đã trở lại. Lục đại Tông Chủ của Chính Đạo, các ngươi ở Tiên Giới có lẽ còn đang nhấm nháp thắng lợi? Rửa cổ chờ đó. Kiếp này, Lãnh Vô Trần ta thề... không xé xác các ngươi thành ngàn mảnh, thề không làm người!"

Hắn lết thân xác tàn tạ bước từng bước về phía Lãnh phủ.

Luyện Thể cảnh tầng hai? Kinh mạch tắc nghẽn? Phế vật?

Trong mắt Ma Tôn, những thứ đó chỉ là trò trẻ con. Hắn mang trong đầu một bộ 'Huyết Sát Ma Công' uy chấn Cửu Châu, cùng vô vàn tri thức về đan dược, trận pháp, và luyện khí.

Khởi đầu lại bằng một thân xác phàm nhân thì sao?

Hắn sẽ dùng thi thể của bọn thiên tài Lạc Tinh Trấn để trải đường.

Và kẻ bị phanh thây đầu tiên, chính là cái tên Lâm thiếu gia kia.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí