Chương 13: Hỏa Diễm Môn và Kẻ Dẫn Đường

~9 phút đọc 1.660 từ

Bảy ngày sau.

Một cơn bão cát màu đỏ tía thay thế cho màn sương xám của Thiên Dặm Chướng Khí. Cuối cùng, đoàn xe mang cờ hiệu sói máu đã xuyên thủng lớp phòng ngự tự nhiên đáng sợ nhất của phương Bắc, tiến vào ranh giới rìa Hỏa Diễm Sơn.

Nóng.

Nóng đến khô cháy cổ họng. Đất đai ở đây nứt nẻ, có những kẽ hở phực lên những ngọn lửa lưu huỳnh xanh thẫm. Bầu trời không có mây, chỉ có một một lớp bụi mờ ánh đỏ rực lơ lửng.

Đoàn xe Huyết Lang sứt mẻ không ít. Bắt đầu với hơn hai chục người, giờ chỉ còn mười lăm. Nhưng cuối cùng, cấu trúc kiến trúc bằng đá bazan đen ngòm, sừng sững tạc vào sườn đồi hiện ra phía chân trời.

Hỏa Diễm Môn — một tông phái phụ thuộc tại khu vực rìa, sống bằng nghề khai thác hỏa diễm thạch và là trạm trung chuyển duy nhất tiến vào khu vực sâu của Hỏa Diễm Sơn.

Khi đoàn xe tiến vào cổng thành, gã mập cố chủ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi ướt đẫm trán. Đoàn trưởng Huyết Lang giao lại khế ước cho gã mập. Phân phát linh thạch phần thưởng cho các đội viên sống sót.

Trần Dương nhận lấy một túi mười viên trung phẩm linh thạch cất vào ngực.

"Mày có năng lực, Trần Ấn." Cuồng Đao, đội phó Huyết Lang bước tới, cởi trần để lộ những vết sẹo mới dính thuốc sương sương, ném cho hắn một vò rượu. "Mấy phát đâm của mày gọn lắm. Bọn Luyện Khí ở đây ít đứa có tư duy chiến đấu cold-blooded như mày. Tính ở lại Hỏa Diễm Môn bao lâu? Có hứng gia nhập chính thức Huyết Lang không?"

"Không." Trần Dương nhận lấy vò rượu, không uống. "Ta đi xa hơn."

"Sâu vào Hỏa Diễm Sơn?" Cuồng Đao nhíu mày. "Mày điên à. Khu đó toàn Yêu Tộc có linh trí cường hãn và Trúc Cơ Hậu Kỳ trở lên mới dám nhón gót. Mà thôi, quyết định của mày. Giữ lấy cái mạng."

Cuồng Đao vỗ vai hắn rồi quay đi. Trần Dương xoay người, bước một mình vào những khu phố dốc của Hỏa Diễm Môn.

Hắn không đến đây để buôn bán hay trú ẩn. Hắn đến để tìm cách tiếp cận lõi Hỏa Diễm Sơn — nơi có bức xạ năng lượng mạnh nhất mà Long Châu trong đan điền của hắn đang gào thét chỉ điểm.

Long Châu dạo này rất manh động. Nó đập nhịp liên hồi, truyền nhiệt sưởi ấm toàn bằng kinh mạch rực lửa bùng nổ, ép Trần Dương phải liên tụng vận chuyển Tối Ưu Phương Pháp mới không để rò rỉ khí tức Long Tộc ra ngoài.

Hỏa Diễm Môn không có Tàng Kinh Các lớn, nhưng có một tửu lâu rất sầm uất mang tên **Phích Lịch Lâu**.

Quy tắc cũ vẫn đúng: Muốn dò tìm thông tin, đi vào chỗ đông người say rượu.

Trần Dương mặc áo choàng che kín nửa mặt, tìm một bàn trong góc khuất nhất của Phích Lịch Lâu, gọi một ấm trà thô. Xung quanh là tiếng bát đĩa xô mảng, tiếng cãi vã oang oang của đám Tán Tu, Lính Đánh Thuê và Cửu Trọng Môn nhân.

"Nghe bảo ba ngày trước, khu vực Viêm Tâm — đứt đoạn số 4 trong Hỏa Diễm Sơn lại chấn động!"

"Lại chấn động? Tháng này hai lần rồi. Có dị bảo xuất thế chăng?"

"Dị bảo cái khỉ, Mộc Diệp sơn chủ phái một đội Trúc Cơ chạy vào thăm dò, cuối cùng cháy sạch bách không còn một cọng xương. Lửa ở đó là Viêm Hỏa Tinh Thuần cấp 3, Trúc Cơ đụng vào là tan!"

*Viêm Tâm — đứt đoạn số 4.* Trần Dương check chéo địa danh này với cái định vị trong đầu mình. Khớp.

Luồng sóng năng lượng mà Long Châu thứ hai phát ra hằng đêm trùng khớp đúng với hướng đó.

"Mẹ kiếp, đám Yêu Tộc khu đó cũng đang điên cuồng. Bọn Hỏa Viên Khỉ (Khỉ lửa) đang tụ tập theo bầy lớn. Chắc chúng nhận được lệnh gì từ Vương Yêu trên đỉnh!"

Trần Dương rót một ly trà, trầm tư.

*Database cập nhật: Mục tiêu ở Viêm Tâm đoạn 4. Cản trở: Nhiệt độ cấp 3 (Viêm Hỏa Tinh Thuần), Yêu tộc Hỏa Viên bầy đàn cấp cao. Không thể dùng stealth mode để pass-through, vì nhiệt độ quá lớn sẽ kích hoạt firewall gây sát thương aoe (diện rộng).*

Hắn cần một lớp bảo vệ. Một loại giáp chống nhiệt hoặc đan dược xịn đồ án.

Trần Dương rời tửu lâu, đi dọc con phố chính bán linh tài.

Các cửa tiệm ở đây chủ yếu bán Hỏa Diễm Thạch và Băng Sương Đan (đan dược chống nhiệt độ tạm thời). Hắn ghé vào một tiệm lớn nhất tên là "Vạn Bảo Các - Chi Nhánh Hỏa Diễm".

Bước vào tiệm, hơi lạnh tỏa ra phả vào mặt.

Một nữ tử mặc sườn xám đỏ tươi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bước ra đón.

"Khách quan cần mua gì? Băng Phù, hay là Hỏa tinh ngọc?"

"Đồ tản nhiệt cao cấp. Đủ để chịu đựng Viêm Hỏa Tinh Thuần trong bốn canh giờ." Trần Dương vào thẳng vấn đề.

Nữ tử hơi sững lại, ánh mắt nhìn Trần Dương thay đổi. Một gã Luyện Khí đỉnh phong đòi mua đồ chịu Viêm Hỏa Tinh Thuần? Không phải là tự sát thì là thay mặt đại nhân vật tới mua.

"Yêu cầu của khách quan rất cao. Băng Sương Đan bình thường không chịu nổi quá mười nén hương trong Viêm Tâm. Vật ngài cần... Vạn Bảo Các có một bộ giáp tên là **Băng Tằm Thiên Lân Giáp**. Đan từ sợi tằm băng ngàn năm, khảm nạm Thủy Lân hạch. Nhưng giá của nó..."

"Bao nhiêu?"

"Ba ngàn viên trung phẩm linh thạch." Nữ tử mỉm cười tự tin, nói ra cái giá cắt cổ.

Trần Dương nhíu mày.

Ba ngàn. Phân nửa tài sản của hắn. Rất xót. Nếu ở Trái Đất, cái này tương đương với nạp VIP mua đồ hiếm tốn nửa gia tài.

Nhưng không có nó, hắn không tới được đích.

"Lấy cho ta." Hắn chớp mắt, ném thẳng ra ba túi lớn trước mặt nữ tử. Tiếng linh thạch đập xuống quầy đánh bộp vang dội.

Nữ tử kinh ngạc há hốc mồm. Tu sĩ mang theo cả ngàn linh thạch trung phẩm mà ăn mặc như khất cái, lại còn đi bộ một mình? Nàng không nghĩ nhiều, nhanh chóng ra sau lấy đồ sợ Trần Dương đổi ý.

Một hộp gỗ hàn băng được mang ra, mở nắp là khí lạnh trắng toát. Bên trong là một chiếc giáp mềm màu lam nhạt, chạm vào mát lạnh đến tận linh hồn.

Trần Dương kiểm tra qua mã nguồn của vật phẩm. Về cơ bản là đồ xịn. Không lừa đảo.

Hắn cất áo giáp vào Không Gian Giới Chỉ. Ngay sát khoảnh khắc bước ra cửa, một giọng nói nhão nhoét, lười biếng chen xen:

"Ba ngàn linh thạch mua áo giáp đi tự sát. Người anh em, ngươi nhiều tiền nhưng ít não quá."

Trần Dương dừng bước, liếc mắt sang cạnh.

Ngồi vắt vẻo trên cầu thang gỗ của tiệm là một thanh niên trẻ măng, đầu tóc rối bù màu đỏ rực, ngậm một nhành hỏa linh thảo. Hắn mặc y phục luộm thuộm, lưng đeo một cái cung khổng lồ.

Điều đáng chú ý là... trên mặt hắn có những đường vảy đỏ mờ mờ.

*Huyết thống Yêu Tộc lai?* Trần Dương radar quét lập tức.

"Có ý gì?" Trần Dương bình thản hỏi.

Thanh niên nhảy phụt xuống, gãi gãi đầu. "Ngươi có mặc Băng Tằm Giáp mười bộ, đi vào Viêm Tâm đoạn 4 cũng thành tro. Bởi vì ngọn lửa ở đó không phải đốt thân thể, mà là thiêu đốt Trạng Thái Tinh Thần. Đó là **Tâm Viêm**. Áo giáp vật lý vô dụng."

Trần Dương nheo mắt.

*Logical error. Information from Vạn Bảo Các omitted the psychological damage component. Giáp chống lửa vật lý không cản được lửa tinh thần.*

"Thế sao ngươi biết ta muốn đi Viêm Tâm?" Trần Dương hỏi lại.

"Mặt ngươi viết hai chữ: Tìm Chết. Kẻ duy nhất đang đốt tiền ở đây chỉ để tới chỗ đó." Thanh niên cười hề hề. "Giới thiệu chút, ta là Viêm Kỳ. Dân bản địa. Ta biết mọi hốc đá trong Hỏa Diễm Sơn, bao gồm cả những lộ trình an toàn nhất để tránh Tâm Viêm."

"Cái giá?"

"Năm trăm linh thạch trung phẩm. Và... ở đoạn 4 có một loài cỏ tên là Tinh Viêm Thảo, lúc nào gặp, bảo vệ ta hái một cọng."

Trần Dương tính toán.

*Đầu tư 500 linh thạch cho một hướng dẫn viên người bản địa (Local Guide). Cost-effective. Rủi ro: Có thể bị úp sọt, lừa phản bội. Nhưng mình có thể cài counter-measure.*

"Được." Trần Dương gật đầu. Hắn móc ra năm chục viên linh thạch. "Đặt cọc 10%. Đến nơi an toàn mới đưa số còn lại."

Viêm Kỳ chộp lấy linh thạch, nhét vào túi nhanh như chớp cướp. "Người sành điệu! Đêm nay giờ Tý, gặp nhau ở cổng Bắc của Hỏa Diễm Môn. Không đi ban ngày, vì ban ngày lũ chim Viêm Điểu bắn tỉa trên không rất gắt."

Nói xong, gã lai Yêu biến mất ra đường như một cơn gió lửa.

Trần Dương bước ra ngoài không gian chiều rực đỏ của Hỏa Diễm Môn.

*Local guide acquired. Gear equipped. Main quest update: Infiltrate Viêm Tâm.*

Hành trình thu phục Long Châu thứ hai của hắn, giờ mới thực sự mở màn.

--- *(Hết Batch 5)*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí