Chương 11: Bắc Phong Thành
Bắc Phong Thành — thành trì cuối cùng của nhân loại trước khi bước vào Vùng Đất Hoang Dã.
Sau ba mươi ngày đi bộ, Trần Dương đứng trên một gò đất cao, nhìn xuống tòa thành đen ngòm đang bốc khói dưới ánh chiều tà. Không có tường thành bao quanh đẹp đẽ như trong tông phái. Tường thành ở đây được xây bằng những tảng đá khổng lồ, sứt mẻ, loang lổ vết máu khô và vết vuốt của yêu thú bảo lưu qua hàng trăm năm.
Ba mươi ngày. Trần Dương đã đi qua vô số thị trấn nhỏ, băng qua những khu rừng không tên. Hắn không ngự kiếm bay, bởi vì ở thế giới bên ngoài, bay trên trời là cách nhanh nhất để làm bia tập bắn cho những kẻ săn mồi — cả người lẫn thú.
*Rule 1 in the wild: Stay under the radar,* hắn tự nhắc nhở.
Trần Dương hiện tại không còn mặc bộ áo xám lúc rời tông. Hắn mặc một bộ võ phục màu đen tuyền, áo choàng sẫm màu có mũ trùm, kiếm pháp bảo hạ phẩm được giấu gọn trong vỏ kiếm quấn băng vải thô, thoạt nhìn như một thanh thiết kiếm gỉ sét. Quan trọng nhất, hắn dùng Tối Ưu Kinh Mạch Pháp để nén linh lực lại — hiển thị ra ngoài chỉ ở mức Luyện Khí tầng chín đỉnh phong.
Trúc Cơ trung kỳ 17 tuổi là thiên tài, sẽ thu hút chú ý. Luyện Khí tầng chín 17 tuổi là một Tán Tu (tu sĩ tự do) có chút tư chất, bình thường như cân đường hộp sữa.
Hắn bước xuống đồi, hòa vào dòng người đang xếp hàng dài tiến vào cổng thành.
Không khí ở đây khác hẳn Thanh Phong Tông. Thanh Phong Tông tĩnh lặng, trong trẻo, thoang thoảng mùi linh hương. Ở đây, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi máu, mùi bùn đất và mùi thú vật. Những tu sĩ xung quanh hắn đa phần là Tán Tu — quần áo rách rưới, ánh mắt láo liên, tay luôn đặt sẵn trên chuôi vũ khí.
*Hệ sinh thái mã nguồn mở,* Trần Dương thầm nghĩ. *Không có rule, không có admin. Mạnh được yếu thua.*
Đến lượt hắn ở cổng thành.
Hai tên lính gác mặc giáp da thú, tu vi Luyện Khí tầng bảy, chặn giáo vắt chéo.
"Phí vào thành. Ba viên hạ phẩm linh thạch." Tên lính bên trái nói, giọng cộc lốc, ánh mắt quét qua bộ đồ cũ kỹ của Trần Dương.
Trần Dương móc từ trong túi vải (hắn cố tình đep túi vải bên ngoài Không Gian Giới Chỉ) ra ba viên linh thạch mờ đục, ném cho tên lính. Tên lính chụp lấy, hất cằm ra hiệu cho qua.
Bắc Phong Thành bên trong là một ma trận hỗn loạn. Đường phố lầy lội, hai bên là những gian hàng dựng tạm bợ bằng bạt và gỗ mục.
"Bán Xích Hỏa Hổ cốt! Mới săn hôm qua, còn nguyên dương khí!" "Bán bản đồ ranh giới, an toàn 100%! Tránh xa lãnh địa Yêu Tộc!" "Hồi Xuân Đan, mua ba tặng một, bảo đảm chữa khỏi nội thương do Trúc Cơ kỳ đánh!"
Trần Dương lướt qua khu chợ trời, mắt không dừng lại ở bất kỳ món đồ nào. Hắn biết 90% đồ ở đây là rác rưởi hoặc hàng giả.
Điều hắn cần hiện tại là thông tin. Hỏa Diễm Sơn nằm sâu trong Vùng Đất Hoang Dã — địa bàn của Yêu Tộc. Đi mù mịt vào đó chẳng khác nào tự DDoS chính mình bằng cách mở mọi port để cho hacker tấn công.
Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ sầm uất hơn một chút, ngẩng đầu nhìn biển hiệu bằng gỗ đen khắc chữ vàng đã phai màu: **Vạn Sự Các**.
*Broker information. Trung tâm phân phối dữ liệu.*
Trần Dương đẩy cửa bước vào.
Bên trong Vạn Sự Các tối lờ mờ, mùi trầm hương tỏa ra khá gắt, cố át đi mùi tanh tưởi của thế giới bên ngoài. Sau quầy là một lão già nhỏ thó, râu ria lưa thưa, tu vi Luyện Khí tầng tám đang nhắm hờ mắt gõ nhịp ngón tay lên bàn.
Trần Dương bước tới, gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ ba cái.
Lão già mở một mắt, liếc nhìn Trần Dương. "Bán tin, mua tin, hay treo thưởng?"
"Mua tin." Trần Dương đáp, giọng làm trầm xuống. "Bản đồ toàn cảnh Vùng Đất Hoang Dã phương Bắc. Cụ thể đường đến Hỏa Diễm Sơn."
Lão già bỗng mở bừng cả hai con mắt. Động tác gõ nhịp trên bàn dừng bặt. Lão đánh giá Trần Dương từ trên xuống dưới một lượt, rồi bật cười the thé.
"Tiểu tử, Luyện Khí tầng chín mà đòi đi Hỏa Diễm Sơn? Ngươi muốn làm phân bón cho Hỏa hệ Yêu Tộc à?"
"Đó là chuyện của ta. Có hay không?" Trần Dương không để bụng. *Service provider thì không nên hỏi lý do của client.*
"Có." Lão già thủng thẳng, đưa tay vuốt chòm râu. "Bản đồ chi tiết tới rìa Hỏa Diễm Sơn. Kèm theo lộ trình tị nạn, đánh dấu các ổ yêu thú cấp hai, cấp ba. Nhưng đồ tốt không rẻ."
"Bao nhiêu?"
"Năm mươi viên trung phẩm linh thạch."
Năm mươi viên trung phẩm. Một cái giá cắt cổ. Một đệ tử ngoại môn của Thanh Phong Tông cày cuốc nửa năm cũng chưa chắc dư ra được ba mươi viên trung phẩm.
Nhưng Trần Dương có năm ngàn viên trong nhẫn.
Hắn móc trong túi ra một túi da nhỏ, đặt lên bàn. Lão già hơi bất ngờ, mở túi ra kiểm tra. Ánh sáng của linh thạch trung phẩm chiếu sáng một góc quầy.
Lão già gật gù, thu túi linh thạch lại nhanh như chớp, rồi vào trong lấy ra một cuộn da thú ném cho Trần Dương.
"Trong đó có đủ thứ ngươi cần. Nhưng lão phu khuyến cáo..." Lão già nhếch mép. "Đừng đi một mình. Tháng này Huyết Lang dong binh đoàn đang tuyển người hộ tống một chuyến hàng đến Hỏa Diễm Môn nằm ở rìa Hỏa Diễm Sơn. Bọn họ trả công mười viên trung phẩm. Đừng tham công, cái chính là có cái ô che đầu để vượt qua Thiên Dặm Chướng Khí."
Trần Dương nhận cuộn bản đồ, gật đầu thay cho lời cảm ơn.
*Huyết Lang dong binh đoàn. Hỏa Diễm Môn. Thiên Dặm Chướng Khí.*
Data đã thu thập xong. Bước tiếp theo: Integration.
Trần Dương rời Vạn Sự Các, tìm một nhà trọ tồi tàn nhất nhưng kín đáo nhất để nghiên cứu bản đồ. Đêm ở Bắc Phong Thành ồn ào tiếng la hét, chửi rủa và thỉnh thoảng có tiếng kiếm va chạm, nhưng Trần Dương đã thiết lập một trận pháp cách âm nhỏ quanh phòng.
Hắn trải cuộn da thú ra măt bàn.
Thực sự khá chi tiết. Vùng Đất Hoang Dã được chia thành ba vòng. Vòng ngoài là rừng rậm, yêu thú cấp 1, cấp 2. Vòng giữa là Thiên Dặm Chướng Khí — một lớp sương mù độc hại kéo dài ngàn dặm, che lấp phương hướng và có yêu quái săn mồi trong sương. Vòng trong cùng là địa bàn Yêu Tộc và những khu cấm địa như Hỏa Diễm Sơn.
*Đi một mình qua Thiên Dặm Chướng Khí risk quá cao. Nếu bị kẹt trong đó thì chẳng khác nào rớt vào infinite loop không có exit condition.*
Đề xuất của lão già ở Vạn Sự Các rất logic. Tham gia một đội dong binh (mercenary) là cách tốt nhất để bypass lớp firewall tự nhiên này. Bọn họ có kinh nghiệm, có công cụ định vị trong chướng khí.
Sáng hôm sau, Trần Dương đến quảng trường phía Nam của Bắc Phong Thành.
Nơi này huyên náo như một cái chợ vỡ. Các đội dong binh cắm cờ, hét lớn tuyển người.
"Hắc Xà đoàn tuyển Luyện Khí tầng 8 trở lên! Đi săn Lục Vị Hồ Ly!" "Thương Minh cần ba đạo hữu hiểu Y Thuật đi hái thuốc!"
Trần Dương lách qua đám đông, ánh mắt tìm kiếm cờ hiệu có hình con sói đỏ.
Ở một góc quảng trường, một lá cờ lớn màu đen thêu hình đầu sói rỉ máu bay phần phật. Bên dưới lá cờ là một chiếc bàn dài, một gã đàn ông cường tráng, mặt đầy sẹo, ngực trần lộ hình xăm sói đang ngồi nhịp nhịp chân.
Tu vi của gã là Trúc Cơ sơ kỳ.
Sau lưng gã là hơn hai chục người, từ Luyện Khí tầng tám đến Trúc Cơ sơ kỳ, trông ai cũng đều sát khí đằng đằng.
"Huyết Lang dong binh đoàn! Nhận nhiệm vụ áp tải hàng đến Hỏa Diễm Môn! Còn thiếu ba chỗ. Luyện Khí tầng chín trở lên mới nhận! Cút ra chỗ khác nếu chưa đủ trình!" Một gã lâu la bên cạnh hét lớn.
Trần Dương bước tới. "Ta muốn gia nhập."
Gã mặt sẹo — đội trưởng Huyết Lang — liếc nhìn Trần Dương. Nhìn dáng vẻ thiếu niên của hắn, gã cười khẩy.
"Nhóc tỳ, nứt mắt ra đi làm dong binh à? Lông mọc đủ chưa?"
Đám dong binh phía sau cười ồ lên.
"Luyện Khí đỉnh phong." Trần Dương giải phóng một luồng linh lực vừa đủ để thể hiện cảnh giới của mình, nét mặt không chút biến đổi. "Biết dùng kiếm. Không nói nhiều. Làm việc hiệu quả."
Gã đội trưởng nhếch mép, đứng dậy. Thân hình gã cao hơn Trần Dương một cái đầu, áp sát tới như một ngọn núi.
"Ở Huyết Lang, tu vi là cứt. Tao cần thực chiến." Gã đội trưởng hất cằm về phía một tên đội viên gầy gò, mắt sắc như dao. "Chuột Cống, thử hắn."
Tên Chuột Cống rít lên một tiếng cười man rợ, rút ra hai con dao găm nhỏ xíu, người thấp xuống, rồi bất ngờ lao thẳng về phía Trần Dương như một cái bóng.
Tốc độ rất nhanh, dao găm nhắm thẳng vào cổ họng Trần Dương. Không phải thử, mà là muốn giết.
*Target acquired. Tốc độ: 45m/s. Góc tấn công: 30 độ hướng lên. Điểm mù: dưới nách trái.*
Trong mắt tu sĩ bình thường, đòn này rất hiểm. Trong mắt Trần Dương, nó đầy rẫy bug logic.
Thay vì lùi lại hay rút kiếm cản, Trần Dương bước tới một bước nhỏ — chính xác 30 phân — cắt ngang vector tấn công của đối thủ. Tay phải hắn không rút kiếm, mà vẫn để kiếm trong vỏ, vung ngược chiếc vỏ quấn băng vải thô đập thẳng vào nách trái của Chuột Cống.
"Bốp!"
Một tiếng trầm đục vang lên.
Chuột Cống rú lên một tiếng thê thảm, cả người mất đà văng tuột ra xa ba trượng, rớt đánh uỵch xuống bụi đất. Cánh tay trái của gã gãy gập, con dao văng ra xa.
Quảng trường bỗng chốc im bặt.
Một chiêu. Không rút gươm. Hạ gục một Tán Tu tinh nhuệ Luyện Khí tầng chín.
Gã đội trưởng trố mắt nhìn, sau đó ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo rồi phá lên cười lớn.
"Tốt! Rất tốt! Gọn gàng, sạch sẽ! Không có thừa thãi! Khà khà, nhóc tỳ, mày tên gì?"
"Trần Ấn." Trần Dương dùng tên giả.
"Tao là Cuồng Đao, đội phó Huyết Lang." Gã mặt sẹo vỗ vai Trần Dương cái bốp. "Mày được nhận. Ngày mai giờ Mão xuất phát. Đừng có tới trễ, bố bỏ lại ráng chịu."
Trần Dương gật đầu, xoay người rời đi.
*Test automation pass. Environment setup done. Sẵn sàng khởi hành.*