Chương 1: Tỉnh Giấc Giữa Rừng Hoang
Trần Dương mở mắt ra giữa bóng tối.
Không phải bóng tối của phòng server, không phải ánh đèn xanh lét của ba cái màn hình monitor luôn cháy sáng đến hai ba giờ sáng. Đây là bóng tối nguyên thủy — của rừng cây rậm rạp, của tán lá che kín bầu trời, của mùi đất ẩm và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng.
Hắn nằm ngửa trên một lớp lá mục dày, toàn thân đau nhức như vừa bị xe tải cán qua. Không — đau hơn thế. Mỗi khớp xương đều rên rỉ, mỗi sợi cơ đều co giật, và đâu đó phía bụng dưới — ở cái vùng mà truyện tu tiên hay gọi là 'đan điền' — có thứ gì đó đang quay.
Nóng. Rất nóng. Như một viên bi nhỏ bằng hạt đậu, tỏa ra ánh sáng vàng kim mờ ảo xuyên qua lớp da thịt.
"Cái... gì... vậy..."
Giọng hắn khàn đặc, cổ họng khô rát, môi nứt nẻ. Hắn cố ngồi dậy — tay chống xuống đất, ngón tay bấu vào lớp lá mục — và một cơn chóng mặt ập đến khiến thế giới xoay tròn.
Rồi ký ức đến.
Không phải ký ức của hắn — mà là ký ức của người khác. Chúng tràn vào như một cơn lũ dữ liệu, xối xả, hỗn loạn, chèn ép ý thức hắn đến mức suýt ngất đi lần nữa.
Trần Dương. Mười sáu tuổi. Đệ tử ngoại môn của Thanh Phong Tông. Mồ côi cha mẹ, được tông phái nhặt về nuôi từ nhỏ. Linh căn hạ phẩm — loại tệ nhất, tu luyện chậm gấp ba lần người thường. Ba năm trong tông phái, vẫn chỉ Luyện Khí tầng một.
Và ba ngày trước — một nhóm đệ tử nội môn dẫn đầu bởi Vương Thiên Hào đã đánh hắn gần chết, lột sạch đan dược và linh thạch, rồi vứt xuống Vạn Thú Lâm. Khu rừng cấm nơi yêu thú hoành hành, đệ tử dưới Trúc Cơ cấm bước chân vào.
"Tự sinh tự diệt đi, đồ phế vật!"
Câu nói cuối cùng Vương Thiên Hào ném vào mặt chủ nhân cũ trước khi bỏ đi, tiếng cười khoái trá vọng lại giữa rừng già.
Và chủ nhân cũ... chết.
Tim ngừng đập. Hơi thở tắt. Linh hồn rời khỏi xác.
Nhưng thay vì trống rỗng, cơ thể này lại tiếp nhận một linh hồn khác — linh hồn của một lập trình viên hai mươi tám tuổi, vừa đột quỵ lúc hai giờ sáng trong phòng code, deadline cháy sát nút, mắt dán vào ba cái màn hình đầy dòng lệnh...
"Xuyên không." Trần Dương thì thầm, cả người run rẩy — không biết vì đau đớn hay vì nhận ra sự thật. "Tao... xuyên không thật sự."
Hắn nhìn xuống hai bàn tay — gầy, nhỏ, chi chít vết thâm tím, móng tay bẩn đất. Không phải đôi tay quen gõ bàn phím mười bốn tiếng mỗi ngày. Và cái viên bi nóng rực trong bụng — theo ký ức, nó gọi là Long Châu. Chủ nhân cũ vô tình nuốt phải lúc sáu tuổi, ẩn ngủ suốt mười năm, không ai biết.
Có lẽ chính nó đã kéo linh hồn hắn xuyên không.
Một tiếng gầm rú từ xa vọng lại.
Trần Dương đông cứng. Toàn thân lông tóc dựng đứng. Bản năng sinh tồn nguyên thủy — thứ mà cuộc đời ngồi trước máy tính chưa bao giờ kích hoạt — bùng lên dữ dội.
Tiếng gầm lại vang — gần hơn. Kèm theo tiếng chân nặng nề giẫm lên lá khô, cành gãy. Thứ gì đó rất lớn, rất nhanh, đang tiến lại.
Hắn cố đứng dậy. Chân run, đầu gối khuỵu, nhưng hắn cắn răng bấu vào thân cây gần nhất. Ánh trăng lọt qua kẽ lá chiếu xuống một khoảng trống phía trước — và hắn nhìn thấy nó.
Con sói.
Không — không phải sói bình thường. Nó to bằng con bê, lông đen nhánh lấp lánh ánh bạc dưới trăng, mắt đỏ rực như hai hòn than, và từ trong hốc miệng phun ra hơi thở nóng hầm hập kèm theo mùi tanh của máu.
Huyết Lang. Ký ức chủ nhân cũ cho hắn biết — yêu thú cấp hai, tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng ba. Nhanh, mạnh, và đặc biệt hung dữ khi đói.
Con Huyết Lang ngẩng đầu, hít hít không khí. Đôi mắt đỏ quay về phía Trần Dương.
Nó đánh hơi được mùi máu trên người hắn.
"Đ***..." Trần Dương chửi thầm — thói quen khi code lỗi vẫn chưa bỏ.
Hắn xoay người, chạy.
Không kịp nghĩ, không kịp phân tích, không kịp lên kế hoạch. Chỉ có hai chân cuống cuồng lao qua bụi rậm, qua gốc cây, qua những dây leo quấn quýt cố bám chân hắn lại. Phía sau, tiếng chân Huyết Lang ầm ầm như tiếng trống chiến — mỗi bước nhảy một lần, mỗi lần gần hơn ba thước.
Cành cây quất vào mặt. Gai nhọn rạch vào cánh tay. Máu chảy — và mùi máu khiến con sói phấn khích hơn, tiếng gầm gừ dữ dội hơn.
Khoảng cách thu hẹp.
Mười trượng. Tám trượng. Năm trượng.
Trần Dương nghe thấy tiếng thở phì phò ngay sau gáy, cảm nhận hơi nóng từ cái mõm đầy nanh nhọn phả vào lưng áo. Hắn biết — chậm thêm nửa giây nữa là xong.
Và Long Châu trong đan điền — bùng nổ.
Một luồng năng lượng cuồng bạo phun trào từ bụng dưới, tràn ngập kinh mạch như dung nham đổ vào sông suối. Nóng — nóng đến mức hắn tưởng cơ thể sắp cháy rụi. Nhưng không đau. Thay vào đó, mọi thứ đột ngột nhẹ bỗng.
Chân đạp đất — người bay lên.
Không phải 'bay' theo nghĩa đen, nhưng cú nhảy vượt qua ngọn cây ba trượng rõ ràng không phải thứ một thằng bé Luyện Khí tầng một có thể làm. Trần Dương lộn nhào trên không, mắt trợn tròn kinh hãi, tay chân quờ quạng — rồi rơi xuống, va vào một cành cây lớn, ôm chặt lấy nó như ôm phao cứu sinh.
Huyết Lang lồng lộn dưới gốc. Móng vuốt cào vào vỏ cây, để lại những vệt sâu hoắm. Nhưng nó không trèo được — thân hình quá nặng, cành cây quá cao.
Nó gầm gừ. Ngồi xuống. Chờ.
Trần Dương nằm bẹp trên cành, thở hổn hển, tim đập loạn xạ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hai tay ôm cành cây run bần bật.
"OK..." Hắn nuốt nước bọt, giọng run rẩy. "Vậy là... Long Châu có thể buff tạm thời. Nhưng không thể kiểm soát. Giống như... gọi API mà không xử lý được response."
Con sói dưới gốc ngẩng đầu nhìn hắn, mắt đỏ lừ lừ.
"Mày không hiểu tao nói gì đâu." Trần Dương tựa lưng vào thân cây, cố điều hòa nhịp thở. "Mà cũng phải. Ở đây có ai hiểu đâu."
Đêm dài.
Con Huyết Lang kiên nhẫn hơn hắn tưởng — ngồi dưới gốc cây suốt hai canh giờ, thỉnh thoảng cào vỏ cây, thỉnh thoảng gầm gừ đe dọa. Trần Dương nằm trên cành, không dám nhắm mắt, nhìn ánh trăng xuyên qua tán lá chiếu xuống bộ lông đen bóng của kẻ thù.
Không ngủ được, thì suy nghĩ.
Hắn nhắm mắt — không ngủ, mà tập trung vào bên trong. Cảm nhận Long Châu — viên cầu vàng kim nằm yên trong đan điền, giờ đã hết bùng phát, chỉ còn tỏa ra một dòng nhiệt nhẹ nhàng ấm áp.
Và cảm nhận luồng linh lực mỏng manh trong kinh mạch.
Linh lực. Năng lượng cơ bản của tu sĩ. Theo ký ức chủ nhân cũ, nó tồn tại khắp nơi — trong không khí, trong đất, trong nước. Tu luyện là quá trình hấp thu linh lực từ bên ngoài, lưu trữ trong đan điền, rồi vận chuyển qua kinh mạch để tăng cường cơ thể.
Thanh Phong Tâm Pháp — công pháp hạ đẳng mà tông phái phát cho đệ tử ngoại môn — hướng dẫn linh lực chạy theo một đường cố định: đan điền → nhâm mạch → đốc mạch → lại về đan điền. Vòng tròn đơn giản, an toàn, nhưng cực kỳ chậm.
Trần Dương vận chuyển linh lực theo hướng dẫn. Cảm nhận nó — nhỏ bé, chậm chạp — chảy qua kinh mạch như nước rỉ trong ống hẹp.
Và một thói quen cũ trỗi dậy.
Không phải thói quen của tu sĩ. Mà là thói quen của lập trình viên — nhìn vào một hệ thống đang chạy và tự hỏi: tại sao nó chậm?
"Bottleneck ở đâu?"
Hắn tập trung hơn. Linh lực chạy qua nhâm mạch — mượt. Qua đốc mạch — mượt. Nhưng có ba điểm khiến dòng chảy chậm lại rõ rệt: huyệt Đản Trung ở ngực, huyệt Mệnh Môn ở lưng dưới, và giao điểm kinh mạch ở hai vai.
Ba cái nút thắt. Ba bottleneck.
"Thanh Phong Tâm Pháp thiết kế dòng chảy đi vòng qua ba điểm này," hắn lẩm bẩm, "để tránh rủi ro. An toàn, nhưng tốc độ giảm ít nhất 60%." Hắn mở mắt, nhìn lên bầu trời đầy sao qua kẽ lá. "Nếu mở rộng ba điểm nghẽn trước, rồi mới chạy vòng tuần hoàn..."
Sự khác biệt giữa O(n) và O(n³). Cùng một thuật toán, thay đổi thứ tự xử lý, tốc độ khác nhau cả trăm lần.
"Thử."
Hắn điều khiển linh lực — không theo đường Thanh Phong Tâm Pháp, mà hướng thẳng về huyệt Đản Trung. Linh lực chạm vào điểm nghẽn — và bị chặn lại. Áp suất tăng. Đau — như bị mũi kim châm xuyên qua ngực.
Long Châu trong đan điền rung nhẹ. Một dòng năng lượng vàng kim mỏng manh bổ sung vào luồng linh lực, tăng áp suất.
Giống như tăng RAM cho một process đang bị thrashing.
Điểm nghẽn... nới lỏng. Không vỡ — nhưng mở rộng, như một cánh cửa bị ép mở bằng lực.
Đau. Rất đau. Toàn thân toát mồ hôi lạnh, tay bấu vào vỏ cây đến mức ngón tay trắng bệch. Nhưng Trần Dương không dừng. Hai mươi tám năm sống trong đời code, hắn biết một điều: progress bar đang chạy thì đừng cancel.
Huyệt Đản Trung — thông.
Huyệt Mệnh Môn — hắn lặp lại quá trình. Đau hơn, lâu hơn, nhưng cuối cùng cũng thông.
Giao điểm vai — cái này khó nhất. Phải mất gần một canh giờ, Long Châu bổ sung năng lượng ba lần, mồ hôi ướt sũng cả áo, máu mũi rỉ ra một sợi nhỏ.
Nhưng khi ba điểm nghẽn đều đã mở rộng — linh lực trong kinh mạch bùng chảy.
Như mở van nước. Dòng linh lực tuần hoàn gấp ba lần trước — quay nhanh, mạnh, ổn định. Đan điền nở rộng, hấp thu linh khí từ không khí xung quanh với tốc độ mà chủ nhân cũ mất ba tháng mới đạt được.
Trần Dương mở mắt. Thế giới... sáng hơn. Rõ hơn. Hắn nghe thấy tiếng côn trùng xa hơn, nhìn thấy chi tiết rõ hơn trong bóng tối.
Luyện Khí tầng hai.
Chỉ trong một đêm.
"Tối ưu hóa thuật toán thay đổi tốc độ thực thi," hắn tự nhủ, kéo khóe miệng thành một nụ cười mệt mỏi. "Nguyên lý nào cũng giống nhau."
Dưới gốc cây, con Huyết Lang cuối cùng cũng chán. Nó liếm mép, lẩm bẩm tiếng gầm nhỏ, rồi quay đầu biến vào bóng tối của rừng già.
Bình minh ló rạng.
Trần Dương ngồi trên cành cây cao, nhìn ánh nắng đầu tiên xuyên qua tán lá, chiếu lên một thế giới hoàn toàn xa lạ. Rừng cây trải dài bất tận, xanh ngắt, hùng vĩ. Xa xa, dãy núi mờ sương ẩn hiện — Thanh Phong Sơn, nơi tông phái tọa lạc.
Hắn phải quay lại đó. Không phải vì muốn — mà vì cần. Cần tài nguyên. Đan dược, kiếm quyết, thông tin. Một lập trình viên không bao giờ bắt đầu dự án mà không có spec.
"Long Thần Đại Lục..." Hắn thì thầm cái tên của thế giới này, nếm thử nó trên đầu lưỡi. Lạ lẫm. Kỳ diệu. Đáng sợ.
Nhưng ít nhất — không phải code nữa.
Hắn nhảy xuống đất — chân tiếp đất vững hơn hẳn so với đêm qua. Luyện Khí tầng hai — nhẹ hơn, nhanh hơn, khỏe hơn. Vẫn yếu so với mọi thứ trong khu rừng này, nhưng đủ để chạy.
Trần Dương kéo lại vạt áo rách, xác định hướng bắc dựa vào rêu trên thân cây, và bắt đầu bước đi.
Phía trước — Thanh Phong Sơn, tông phái, kẻ thù, và một thế giới đang chờ hắn giải mã.
Phía sau — tiếng sói hú vọng lại từ xa, như một lời cảnh cáo.
Hắn không quay đầu.