Chương 2: Hạ Sơn
Ba ngày sau, Lâm Phong rời chùa Thiên Ân.
Sư phụ Giác Hải tiễn cậu đến cổng chùa — bậc đá rêu phong nhìn xuống con đường mòn uốn lượn giữa rừng trúc. Ánh nắng sớm xuyên qua tán lá, rải những đốm vàng trên mặt đất ẩm.
"Con phải tìm sáu mảnh bản đồ," Giác Hải nói, giọng trầm. "Kiếm Thánh Mộ Dung Vân chia bản đồ dẫn đến kho tàng Thiên Đế thành sáu phần, giao cho sáu đại môn phái giữ. Nhưng đó là chuyện ngàn năm trước. Giờ các mảnh bản đồ đã phân tán, có thể đã mất, có thể đang trong tay kẻ không nên có."
"Con hiểu, sư phụ."
"Con không hiểu." Giác Hải nắm tay cậu, mắt sáng lên với vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. "Giang hồ không giống những gì con tưởng tượng. Trong tiểu thuyết, anh hùng hảo hán, nghĩa khí ngút trời. Ngoài đời thật — giang hồ là nơi kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu, kẻ xảo quyệt lừa gạt kẻ ngay thẳng. Đừng tin ai quá nhanh. Đừng rút kiếm quá sớm."
Cậu cúi đầu nhận lời.
Giác Hải đưa cho cậu một cái túi vải — bên trong là mấy lạng bạc, mấy viên đan dược chữa thương, và một cuốn sổ nhỏ bọc da.
"Cuốn sổ này ghi những gì ta biết về sáu mảnh bản đồ. Không nhiều. Nhưng đủ để con bắt đầu."
Lâm Phong ôm cuốn sổ vào ngực, quỳ lạy sư phụ ba lạy, rồi đứng dậy, quay lưng, bước xuống núi.
Cậu không ngoái lại. Nếu ngoái lại, cậu sẽ không đi nổi.
---
Thị trấn Thanh Giang nằm dưới chân Vân Sơn — một thị trấn nhỏ bên bờ sông, có chợ phiên, có quán trà, có một chi nhánh của Bình An Tiêu Cục chuyên hộ tống hàng hóa qua vùng núi.
Lâm Phong chưa bao giờ xuống núi. Mười sáu năm trong chùa, thế giới của cậu chỉ có rừng trúc, suối trong, và tiếng chuông mỗi sáng. Bước vào thị trấn, cậu choáng ngợp.
Người đông quá. Ồn ào quá. Mùi thức ăn, mùi ngựa, mùi bùn, mùi hương trầm từ một ngôi miếu nhỏ — tất cả trộn lẫn thành một thứ mùi mà cậu chưa từng ngửi.
Cậu tìm một quán trà ven đường, gọi một bát trà nóng, ngồi quan sát. Trong túi, thanh kiếm Vân Sơn được bọc trong vải, trông giống một gói hàng bình thường. Sư phụ dặn: đừng để ai thấy kiếm. Kiếm Vân Sơn là bảo vật giang hồ — nếu bị phát hiện, cả thiên hạ sẽ truy sát cậu.
Cậu mở cuốn sổ của sư phụ, đọc trang đầu tiên:
"Mảnh bản đồ thứ nhất: Tương truyền nằm trong tay Thanh Phong Kiếm Phái — đại môn phái nằm trên núi Thanh Phong, cách Thanh Giang ba trăm dặm về phía bắc. Tuy nhiên, Thanh Phong Kiếm Phái đã suy vong từ năm mươi năm trước sau trận chiến với Ma Giáo. Mảnh bản đồ có thể vẫn ở đó, hoặc đã bị Ma Giáo đoạt."
Ba trăm dặm. Đi bộ thì ít nhất nửa tháng.
Cậu đang tính toán lộ trình thì nghe tiếng ồn ào ngoài cửa quán. Tiếng hét, tiếng vò đập, tiếng phụ nữ kêu cứu.
Lâm Phong đứng dậy, nhìn ra ngoài.
Giữa đường, ba gã đàn ông cao lớn mặc y phục đen đang quây quanh một cô gái trẻ. Cô gái mặc đồ lữ hành giản dị, lưng đeo một cây đàn tỳ bà, tóc buộc cao, mắt sáng nhưng đang đầy sợ hãi.
"Cô nương, đi với bọn ta đi," gã đầu đàn cười hì hì, tay nắm cổ tay cô gái. "Bọn ta là người của Hắc Phong Trại. Lên núi với bọn ta, ăn sung mặc sướng, hơn lang thang ngoài đường."
Không ai can thiệp. Người qua đường vội vàng lẩn tránh — Hắc Phong Trại là thổ phỉ lớn nhất vùng này, ai cũng sợ.
Lâm Phong nhớ lời sư phụ: "Đừng rút kiếm quá sớm."
Nhưng cậu cũng nhớ lời sư phụ khác: "Con có tấm lòng."
Cậu bước ra khỏi quán.
"Buông ra."
Giọng cậu không lớn, nhưng rõ ràng. Ba gã thổ phỉ quay lại nhìn — và thấy một thiếu niên gầy gò, mặc áo vải thô, không vũ khí (kiếm vẫn bọc trong vải), mặt non choẹt.
Gã đầu đàn cười phá lên. "Thằng nhóc, muốn anh hùng cứu mỹ nhân hả? Biết bơi không? Để tao ném xuống sông cho mát."
Lâm Phong không nói thêm. Cậu bước tới.
Gã thổ phỉ vung quyền đấm. Nhanh. Mạnh. Đấm của kẻ đã đánh nhau cả đời.
Nhưng trong đầu Lâm Phong, ký ức của Kiếm Thánh bùng lên — không phải kiếm pháp, mà là bản năng chiến đấu tích lũy ngàn trận. Cơ thể cậu nghiêng sang trái, né cú đấm chỉ cách mặt vài phân, tay phải chộp cổ tay gã, kéo mạnh — gã mất thăng bằng, ngã sấp xuống đất.
Hai gã còn lại rút dao.
Lâm Phong lùi lại một bước. Cậu không có vũ khí trong tay. Không thể rút kiếm Vân Sơn — quá nguy hiểm, quá thu hút sự chú ý.
Suy nghĩ chớp nhoáng.
Cậu nhặt cây gậy tre dựng cạnh quán trà — gậy phơi đồ, dài khoảng bốn thước, nhẹ nhưng dai. Trong tay cậu, cây gậy tre trở thành vũ khí.
Kiếm pháp của Mộ Dung Vân — một số chiêu có thể biến thể để dùng với bất kỳ vật dài nào. Lâm Phong chưa luyện chiêu nào hoàn chỉnh, nhưng cơ bản đã ngấm vào xương — bước chân, góc đánh, khoảng cách.
Gậy tre quét ngang. Gã thổ phỉ thứ hai đỡ bằng dao — gậy uốn cong, trượt qua lưỡi dao, đập vào thái dương gã. Gã loạng choạng. Lâm Phong xoay người, đầu gậy chọc thẳng vào bụng gã thứ ba. Gã gập người lại, dao rơi xuống đất.
Ba giây. Ba gã nằm sõng soài.
Lâm Phong đứng đó, thở hổn hển, cây gậy tre trong tay run rẩy. Không phải vì sợ — vì hưng phấn. Lần đầu tiên cậu đánh nhau thật, và ký ức của Kiếm Thánh đã dẫn dắt cậu như nước chảy mây trôi.
Cô gái đàn tỳ bà nhìn cậu, mắt tròn vo.
"Đa... đa tạ thiếu hiệp."
"Không có gì." Lâm Phong vứt cây gậy, quay lại quán trà — rồi dừng bước. "Cô nương đi đâu một mình? Vùng này nhiều thổ phỉ."
"Ta... ta đi Thanh Phong Sơn."
Lâm Phong đứng sững. Thanh Phong Sơn. Đúng nơi cậu cần đến.
"Ta cũng đi hướng đó," cậu nói, cố giữ giọng bình thản. "Nếu cô nương không ngại, chúng ta có thể đi cùng."
Cô gái mỉm cười — nụ cười sáng như trăng rằm. "Ta tên Liễu Yên. Rất vui được quen thiếu hiệp."
"Lâm Phong."
Hai người bước ra khỏi thị trấn Thanh Giang, hướng về phía bắc, về phía núi Thanh Phong và mảnh bản đồ đầu tiên.
Giang hồ mở ra trước mắt cậu — rộng lớn, nguy hiểm, và đầy bất ngờ.