Chương 40: Cửu Thiên Kiếm
Phong ấn vỡ tan.
Ma Tôn — một bóng đen khổng lồ, hình dáng mơ hồ như người nhưng cao hàng chục trượng. Đôi mắt đỏ rực nhìn xuống Tiểu Kiếm như nhìn con kiến.
"Nhỏ bé." Giọng Ma Tôn vang khắp Cửu Thiên Đài, mang theo áp lực khiến đất nứt. "Ngươi mang mảnh kiếm của kẻ đã phong ấn ta. Ngươi nghĩ ngươi đủ sức lặp lại lịch sử?"
Tiểu Kiếm nắm chặt Tiểu Mộc. Tám mảnh kiếm cộng hưởng, nhưng vẫn thiếu một.
Mảnh thứ chín — trong phong ấn. Giờ phong ấn vỡ, mảnh đó ở đâu?
Ma Tôn giơ tay. Trong lòng bàn tay hắc ám — một mảnh kiếm nhỏ, tỏa sáng trắng yếu ớt.
"Mảnh cuối cùng. Linh hồn cuối cùng của kiếm tiên. Ta giữ nó ba trăm năm." Ma Tôn bóp mảnh kiếm. "Bây giờ — ta hủy nó."
"KHÔNG!"
Tiểu Kiếm phóng lên, kiếm quang tám màu chém thẳng vào Ma Tôn.
Ma Tôn gạt bằng một ngón tay. Tiểu Kiếm bị đẩy văng, đập vào đài đá, vỡ ra cả mảng.
Chênh lệch quá lớn. Ma Tôn — Hóa Thần cổ đại. Tiểu Kiếm — mới Kim Đan tầng 1.
Nàng đứng dậy, máu chảy khắp mặt.
Ma Tôn lại chém. Lần này, cả Cửu Thiên Đài rung chuyển.
Tiểu Kiếm chắn bằng Tiểu Mộc — bị đẩy, trượt đến bờ vực.
Tám mảnh kiếm — mạnh, nhưng chưa đủ. Cần chín. Cần TOÀN BỘ.
Lúc đó, Mặc Diễn vùng dậy.
"Lâm Thanh!" Hắn gào. "Ta giữ hắn! Ngươi lấy mảnh cuối!"
Mặc Diễn lao vào Ma Tôn — một đòn tự sát. Không có ma kiếm, không có vũ khí. Chỉ có thân xác.
Nhưng đủ — để kéo sự chú ý của Ma Tôn ba giây.
Ba giây. Tiểu Kiếm phóng lên, kiếm ý tầng cao tập trung vào mảnh kiếm cuối trong tay Ma Tôn.
"Tiểu Mộc — GỌI NÓ!"
Tám mảnh kiếm cùng phát ra tiếng rung — tiếng gọi anh em. Mảnh thứ chín đáp lại, ánh sáng trắng bùng nổ, xuyên qua ngón tay Ma Tôn.
Mảnh kiếm bay ra, lao thẳng vào Tiểu Mộc.
Chín mảnh — hợp nhất.
Ánh sáng bùng nổ khắp Cửu Thiên Đài. Chín màu ánh sáng xoay cuộn, hội tụ thành một.
Tiểu Mộc biến mất. Thay vào đó — một thanh trường kiếm tuyệt mỹ hiện ra.
Thân kiếm trong suốt như pha lê, bên trong chín dòng năng lượng xoay cuộn thành một. Chuôi kiếm khắc chín ngôi sao. Kiếm quang tỏa ra như mặt trời.
Cửu Thiên Kiếm — thần kiếm truyền thuyết — hoàn chỉnh.
Tiểu Kiếm nắm lấy chuôi kiếm. Lập tức — linh hồn kiếm tiên hiện ra, mờ ảo nhưng rõ ràng.
Vị kiếm tiên áo trắng, mỉm cười.
_"Ta đã chờ người xứng đáng. Giờ — sức mạnh của ta, là sức mạnh của ngươi."_
Tu vi bùng nổ. Kim Đan tầng 2... 3... 5... 7...
Đỉnh phong Kim Đan.
Tiểu Kiếm mở mắt. Đôi mắt sáng như sao, kiếm ý tầng tuyệt đỉnh.
Nàng nhìn Ma Tôn.
"Giờ — là trận chiến thật sự."
Và nàng phóng lên.
Cửu Thiên Kiếm chém xuống. Kiếm quang chín màu hợp nhất thành ánh sáng trắng thuần khiết — giống hệt ngày kiếm tiên đánh Ma Tôn ba trăm năm trước.
Ma Tôn gầm rú, bùng nổ toàn lực. Hắc khí bao phủ cả bầu trời.
Nhưng lần này — kiếm quang mạnh hơn.
Vì không phải chỉ một mình Tiểu Kiếm. Là kiếm ý của nàng, linh hồn kiếm tiên, sức mạnh của sư phụ, ý chí của Cô Phong, Trần Phong, và cả Mặc Diễn.
Một kiếm.
Kiếm quang trắng xé toạc bóng tối, xuyên qua Ma Tôn.
"KHÔNG THỂ! NGƯƠI CHỈ LÀ KIM ĐAN!" Ma Tôn gào.
"Ta là Kim Đan. Nhưng ta cầm Cửu Thiên Kiếm." Tiểu Kiếm nói. "Và ta — không một mình."
Kiếm quang bùng nổ lần cuối. Ma Tôn — tan biến. Hắc khí tiêu tán.
Phong ấn vĩnh viễn.
Cửu Thiên Đài yên lặng. Mây trắng cuồn cuộn.
Tiểu Kiếm đứng giữa đài, Cửu Thiên Kiếm trong tay. Thanh kiếm từ từ thu nhỏ, quay lại hình dáng quen thuộc — Tiểu Mộc, thanh kiếm gỗ nhỏ nhắn.
Nhưng giờ, vân kiếm trên thân sáng rực chín màu.
"Tiểu Mộc." Nàng mỉm cười, vuốt thanh kiếm. "Chúng ta làm được rồi."
Tiểu Mộc rung lên vui vẻ.
Mặc Diễn nằm bên cạnh, thương nặng nhưng sống. Hắn nhìn lên trời.
"Lâm Thanh." Hắn nói. "Ngươi... là kiếm tu giỏi nhất ta từng gặp."
Tiểu Kiếm ngồi xuống bên hắn. "Và ngươi — vẫn là kiếm tu. Không phải ma tu."
Hắn cười. Yếu ớt, nhưng là nụ cười thật.
Phía dưới, Cô Phong và Trần Phong đang chạy lên.
"TIỂU KIẾM! SỐNG KHÔNG?!" Trần Phong gào.
"SỐNG!" Nàng gào lại.
Gió thổi trên Cửu Thiên Đài. Mây tan, ánh mặt trời chiếu xuống.
Rồi — trong tâm trí Tiểu Kiếm, một hình ảnh hiện ra. Sư phụ Lâm Hạo Thiên, mỉm cười.
_"Kiếm đạo của con — đã thành."_
Nước mắt rơi. Nhưng là nước mắt hạnh phúc.
Tiểu Kiếm — Kiếm Tu Cửu Thiên — ôm Tiểu Mộc, nhìn ra biển mây bao la.
Con đường kiếm đạo — mới chỉ bắt đầu. Nhưng nàng không sợ.
Vì sư phụ luôn ở bên. Tiểu Mộc luôn ở bên. Bạn bè luôn ở bên.
Và kiếm trong tay — sáng mãi.
— HẾT —