Chương 4: Thanh Kiếm Gỗ

~4 phút đọc 673 từ

Rừng sâu tĩnh lặng.

Lâm Thanh Nguyệt và Tiểu Kiếm đi suốt nửa ngày, cuối cùng dừng chân bên một con suối nhỏ.

"Tiền bối, ta đói quá."

Diệp Kiếm Thành — Tiểu Kiếm — ôm bụng, mặt nhăn nhó.

Lâm Thanh Nguyệt liếc cậu một cái. Thiếu niên này gầy gò, quần áo rách rưới, rõ ràng đã lâu không ăn uống đàng hoàng. Nhưng đôi mắt vẫn sáng rực, kiên cường.

"Ngồi xuống."

Nàng phất tay, kiếm khí ngưng tụ thành một lưỡi dao mỏng, phóng xuống suối. Chớp mắt, hai con cá lớn đã nằm gọn trên bờ.

Tiểu Kiếm trợn mắt.

"Tiền bối... dùng kiếm khí bắt cá?"

"Kiếm khí không phân biệt dùng để giết người hay bắt cá. Quan trọng là người sử dụng."

Lâm Thanh Nguyệt nhóm lửa, nướng cá. Hương thơm lan tỏa.

Tiểu Kiếm nuốt nước bọt, nhưng không dám ăn trước.

"Ăn đi."

Cậu không khách sáo nữa, cầm cá lên ăn ngấu nghiến. Nàng nhìn cậu, bất giác nhớ đến chính mình ngày xưa. Cũng đói khát như vậy, cũng cô độc như vậy.

Đợi cậu ăn xong, nàng mới lên tiếng.

"Cho ta xem thanh kiếm gỗ."

Tiểu Kiếm do dự một lát, rồi cẩn thận đưa thanh kiếm ra.

Thanh kiếm dài khoảng hai thước, làm từ một loại gỗ đen sẫm. Bề ngoài trông bình thường, thậm chí hơi cũ kỹ. Nhưng khi Lâm Thanh Nguyệt chạm vào —

Kiếm linh trong người nàng rung động mãnh liệt.

Ánh sáng bạc lóe lên từ thanh kiếm gỗ. Trên thân kiếm, những đường vân cổ xưa ẩn hiện, tựa như mạch máu đang chảy.

"Đây không phải kiếm gỗ thường."

Nàng thì thầm, mắt sáng lên.

"Đây là... Mộc Kiếm Thai."

Mộc Kiếm Thai — theo truyền thuyết, vị Kiếm Thần không dùng kim loại rèn kiếm. Người ta nói ngài lấy một nhánh cây thần mộc từ Kiếm Lâm, nuôi dưỡng bằng kiếm ý suốt trăm năm, tạo thành Kiếm Thai. Khi Kiếm Thai trưởng thành, nó sẽ hóa thành thần kiếm.

Nhưng vị Kiếm Thần đã phi thăng trước khi Kiếm Thai thành hình. Từ đó, Kiếm Thai mất tích.

Không ai ngờ, nó lại nằm trong tay một thiếu niên nghèo khó.

"Cha ngươi... rốt cuộc là ai?"

Tiểu Kiếm lắc đầu.

"Ta thật sự không biết. Cha chỉ nói, đến một ngày, sẽ có người đến tìm thanh kiếm này. Và người đó sẽ dẫn ta đi."

Lâm Thanh Nguyệt im lặng.

Kiếm linh trong người nàng. Mộc Kiếm Thai trong tay thiếu niên. Cả hai đều liên quan đến vị Kiếm Thần.

Đây không phải trùng hợp.

"Tiểu Kiếm."

Nàng nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Từ hôm nay, ta sẽ dạy ngươi kiếm thuật."

Đôi mắt thiếu niên sáng bừng lên.

"Thật... thật sao?"

"Ta không nói đùa."

Nàng đứng dậy, phất tay. Một nhánh cây rơi xuống trước mặt Tiểu Kiếm.

"Nhưng trước khi học kiếm, ngươi phải học một thứ."

"Thứ gì?"

"Chịu đựng."

Nàng nhấc tay lên, giải phong ấn trên linh căn của cậu.

Đau!

Tiểu Kiếm hét lên, toàn thân co giật. Phong ấn cổ xưa bị phá vỡ, linh lực tràn ngập kinh mạch như nước lũ. Cơ thể chưa từng tiếp xúc linh lực bỗng phải chịu áp lực khổng lồ.

Nhưng cậu cắn răng.

Không ngất.

Không cầu xin.

Chỉ nắm chặt thanh kiếm gỗ, nghiến răng chịu đựng.

Lâm Thanh Nguyệt gật đầu.

"Tốt. Không hổ danh là con trai của người giữ Mộc Kiếm Thai."

Đêm xuống, Tiểu Kiếm nằm bất tỉnh bên bếp lửa, mồ hôi ướt đẫm.

Lâm Thanh Nguyệt ngồi canh, nhìn lên bầu trời đầy sao.

Kiếm linh. Mộc Kiếm Thai. Diệp Vô Danh.

Và vị Kiếm Thần ngàn năm trước.

Những sợi dây vô hình đang kéo nàng vào một cuộc cờ lớn hơn nhiều so với thù hận cá nhân.

Nhưng trước tiên —

Nàng nhìn về phía Thanh Vân Tông.

Trước tiên, nàng phải giải quyết chuyện cũ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí