Chương 38: Cửu Thiên Đài
Cửu Thiên Đài — đỉnh cao chín tầng mây, nơi trời đất giao nhau.
Truyền thuyết kể: đây là nơi Cửu Thiên Kiếm Tiên đánh trận cuối cùng với Ma Tôn. Kiếm tiên hy sinh, phong ấn Ma Tôn tại chính nơi này.
Tiểu Kiếm dẫn đoàn leo lên. Mỗi bước đi, linh áp tăng gấp bội. Đến tầng mây thứ năm, Trần Phong không đi nổi nữa.
"Ta ở lại đây." Hắn thở phì phò. "Đỡ cho hai ngươi ở phía dưới."
Cô Phong tiếp tục đến tầng bảy, rồi cũng dừng.
"Từ đây trở lên — chỉ Kim Đan mới qua được." Nàng nói. "Tiểu Kiếm, ngươi đi một mình."
"Không phải một mình." Tiểu Kiếm nhìn Tiểu Mộc. "Có Tiểu Mộc."
Cô Phong cười nhẹ. "Đúng. Đi đi. Chúng ta chờ."
Tiểu Kiếm leo qua tầng mây thứ tám, thứ chín. Đỉnh Cửu Thiên Đài hiện ra.
Một bãi đất trống, giữa trời cao. Xung quanh là mây trắng cuồn cuộn. Một bàn thờ đá cổ đại — và trên bàn thờ, một vòng phong ấn khổng lồ, phát ra hắc khí nghi ngút.
Phong ấn Ma Tôn.
Và đứng trước phong ấn — Mặc Diễn, cùng ba mảnh kiếm đen bay lơ lửng.
"Ngươi đến rồi." Mặc Diễn quay lại. Hắn khác xưa — mắt đỏ rực, hắc khí bao phủ toàn thân. Ma hóa gần hoàn toàn.
"Mặc Diễn. Đừng phá phong ấn." Tiểu Kiếm nói.
"Muộn rồi." Hắn cười. "Ma Tôn sắp tự do. Ba mảnh kiếm này — cộng với mảnh cuối trong phong ấn — sẽ mở cửa."
"Vậy ngươi sẽ chết. Ma Tôn sẽ hủy diệt tất cả — kể cả ngươi."
"Ta không quan tâm." Mặc Diễn nhìn xuống tay mình — da đen, mạch ma lộ rõ. "Ta đã ma hóa. Không còn đường quay lại."
Tiểu Kiếm nhìn hắn. Kẻ thù — nhưng cũng là một kiếm tu lạc đường.
"Có đường. Luôn có đường."
"Sáo rỗng." Mặc Diễn rút ma kiếm. "Đánh đi. Ai thắng — sẽ quyết định số phận Cửu Thiên Kiếm."
Tiểu Kiếm rút Tiểu Mộc. Năm mảnh kiếm tỏa sáng rực rỡ.
Hai kiếm đối nhau lần cuối.
Trên đỉnh cao nhất thế giới tu tiên.