Chương 28: Mê Cung Ảo Ảnh
Hành lang dẫn đến một mê cung khổng lồ.
Tường làm bằng kính ngọc đen, phản chiếu hình ảnh méo mó. Mỗi ngã rẽ đều giống nhau — không có dấu hiệu phân biệt.
"Ảo trận." Lâm Hạo Thiên nhận ra. "Trận pháp dùng ảo giác để đánh lạc hướng. Nếu đi sai, sẽ quay lại điểm xuất phát vô tận."
Họ thử đi. Sau mười phút, quay lại đúng chỗ cũ.
Lần thứ hai. Vẫn vậy.
"Kiếm ý." Tiểu Kiếm nhắm mắt. "Ảo giác đánh lừa mắt, nhưng kiếm ý cảm nhận thật giả."
Nàng dẫn đường, mắt nhắm, tay cầm Tiểu Mộc chỉ hướng.
"Trái... phải... thẳng... dừng lại."
Mỗi lần nàng nói "dừng", một bẫy cơ quan kích hoạt — mũi tên đá, hố sâu, hoặc trận phong.
Mười ngã rẽ. Hai mươi. Ba mươi.
Đi gần hai giờ, cuối cùng họ thoát mê cung.
Phía bên kia — một hang động rộng lớn, ở giữa là hồ nước đen. Trên hồ, một hòn đảo nhỏ.
Và trên đảo — một thanh kiếm đang bay lơ lửng, tỏa sáng vàng nhạt.
"Mảnh kiếm thứ hai!" Tiểu Kiếm hưng phấn.
Tiểu Mộc rung lên dữ dội, như muốn bay đến ngay.
"Đợi đã." Lâm Hạo Thiên ngăn lại. "Hồ nước đó... không bình thường."
Ông ném một viên sỏi xuống hồ. Sỏi chạm mặt nước — bốc cháy.
"Nước ma hỏa." Cô Phong rùng mình. "Chạm vào là chết."
"Vậy ta bay qua?" Trần Phong đề xuất.
"Không khí phía trên hồ cũng có ma khí. Bay cao quá sẽ bị hút xuống." Lâm Hạo Thiên phân tích.
Tiểu Kiếm nhìn kỹ. Dưới mặt nước, có những phiến đá mờ mờ — cao hơn mặt nước vài xen-ti-mét.
"Đá bước. Có con đường dưới nước. Chỉ cần bước đúng."
"Bước sai một chút là rơi vào nước ma hỏa." Cô Phong lạnh giọng.
Tiểu Kiếm cười. "Vì vậy ta không được bước sai."
Nàng bước ra.
Bước đầu tiên — an toàn. Phiến đá chìm dưới nước, chỉ nhô lên đủ một bàn chân.
Bước thứ hai. An toàn.
Bước thứ ba — phiến đá chìm sâu hơn. Nàng nhún nhẹ, nhảy sang phiến tiếp theo.
Giữa hồ, một cơn gió ma khí thổi qua. Tiểu Kiếm mất thăng bằng —
Tiểu Mộc rung, tạo luồng khí đẩy nàng đứng vững.
"Cảm ơn." Nàng thì thầm với thanh kiếm.
Ba phút sau, nàng đến đảo.