Chương 11: Xâm Nhập Hàn Phong Các
Đêm.
Gió bắc thổi qua Thanh Vân Tông, mang theo khí lạnh từ đỉnh Hàn Phong.
Tiểu Kiếm khoác áo đen, che kín thân hình. Nàng đứng trên nóc điện ngoại môn, nhìn về phía Hàn Phong Các — nơi chỉ trưởng lão mới được phép bước vào.
Bước một của kế hoạch: Thu thập bằng chứng.
Ngọc truyền lệnh của Cô Phong cho thấy Chu Thiên Hành có ngục giam bí mật dưới Hàn Phong Các. Nhưng ngọc truyền lệnh chỉ là mệnh lệnh — cần thấy tận mắt.
"Tiểu Mộc."
Mộc Kiếm Thai trên lưng rung nhẹ.
"Nếu có nguy hiểm, cảnh báo ta."
Rung hai lần. Hiểu.
Tiểu Kiếm lao xuống, thân hình nhẹ như lông hồng — kỹ thuật khinh công sư phụ dạy.
Hàn Phong Các nằm trên vách đá phía bắc Thanh Vân Tông. Ba tầng lầu, cấm chế bao quanh. Bình thường, hai đệ tử canh gác cổng chính.
Nhưng Tiểu Kiếm không đi cổng chính.
Nàng leo vách đá phía tây — nơi không ai nghĩ có kẻ dám trèo. Vách đá dựng đứng, phủ đá rêu trơn trượt.
Nhưng nàng lớn lên trong rừng. Leo núi là bản năng.
Mười phút sau, nàng bám vào mép cửa sổ tầng hai.
Bên trong tối om.
Nàng lách người vào.
Mùi ẩm mốc. Bụi phủ dày. Tầng hai rõ ràng ít người lai vãng.
Nàng mò mẫm trong bóng tối, tìm lối xuống tầng hầm.
Cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sâu. Càng xuống, không khí càng lạnh.
Và nàng nghe thấy —
Tiếng xích sắt.
Khe khẽ. Như ai đó cựa mình.
Tim nàng đập nhanh.
Cuối cầu thang là một cánh cửa sắt. Khóa bằng pháp trận.
Tiểu Kiếm đặt tay lên cửa, cảm nhận luồng linh khí trong pháp trận.
Phức tạp. Nhưng không phải không có cách.
Nàng rút ngọc truyền lệnh của Cô Phong — bên trong có dấu ấn linh lực của Chu Thiên Hành. Nếu dùng nó mô phỏng...
Nàng dồn linh khí vào ngọc, ép dấu ấn lên pháp trận.
"Kít..."
Cửa mở.
Bên trong, một căn phòng nhỏ. Tường đá ẩm ướt. Một bóng người ngồi dựa góc phòng, tay chân bị xích.
Tóc bạc. Phong thái kiếm tu. Dù gầy gò, xiêu vẹo, vẫn toát ra khí chất bất khuất.
Sư phụ.
"Sư phụ!"
Tiểu Kiếm lao đến.
Lâm Hạo Thiên ngẩng đầu. Đôi mắt đục mờ dần sáng lên.
"Tiểu... Kiếm?"
"Con đến cứu sư phụ!"
"Không..." Lâm Hạo Thiên ho khan. "Con không nên đến đây. Nguy hiểm."
"Con biết. Nhưng con không thể bỏ sư phụ."
Nàng kiểm tra xích — pháp khí cấp cao, linh lực của nàng không đủ phá.
"Sư phụ, con chưa thể phá xích hôm nay. Nhưng con sẽ quay lại. Con có kế hoạch."
Lâm Hạo Thiên nhìn đệ tử, mắt ướt.
"Con... lớn rồi."
"Sư phụ đợi con."
Mộc Kiếm Thai bỗng rung mạnh.
Cảnh báo!
Tiểu Kiếm quay đầu — có tiếng chân bước trên cầu thang.
Ai đó đang xuống!
"Đi! Nhanh!" Lâm Hạo Thiên thì thầm.
Tiểu Kiếm nắm tay sư phụ một lần nữa, rồi lao ra cửa.
Nàng không đi cầu thang — leo thẳng lên ống thông gió trên trần.
Phía dưới, tiếng bước chân dừng trước ngục.
"Hừ. Cửa mở?"
Giọng lạnh. Quen thuộc.
Tống Nhược Vi.
Tiểu Kiếm nín thở, nằm bẹp trong ống thông gió.
Tống Nhược Vi nhìn quanh, rồi nhìn Lâm Hạo Thiên.
"Lão gia hỏi ông có chịu giao bí quyết Cửu Thiên Kiếm Quyết chưa."
Cửu Thiên Kiếm Quyết!
Sư phụ biết bí quyết Cửu Thiên Kiếm Quyết?!
Lâm Hạo Thiên cười khẽ.
"Nói với Chu Thiên Hành, kiếm quyết này... hắn không xứng."
Tống Nhược Vi quay đi, đóng sập cửa.
Tiểu Kiếm nằm trong bóng tối, tim đập như trống.
Bí quyết Cửu Thiên Kiếm Quyết.
Mộc Kiếm Thai.
Sư phụ.
Tất cả đều liên kết.
Nàng phải mạnh hơn. Nhanh hơn.
Thời gian không chờ ai.