Chương 5: Mười ngày cấm túc, âm thầm rải lưới
# Mười ngày cấm túc, âm thầm rải lưới
Mười ngày đóng cửa chép kinh của Khôn Ninh cung, đối với những cung phi tần ngự khác có lẽ là sự nhục nhã của kẻ bị thất sủng đang cố gắng tìm cách vớt vát thanh danh. Nhưng với Thượng Quan Cẩm Y, đây là một mười ngày cực kỳ vô giá để nàng thong thả vá lại từng kẽ hở trong hoàng cung mà kiếp trước nàng chưa từng để mắt tới.
Ngoài cửa, ngự lâm quân được lệnh không cho bất kỳ ai lai vãng tới gần làm phiền. Gió tuyết ngoài kia dù có sắc bén sặc mùi máu của cuộc chiến quyền lực hay sự đắc ý ngầm của Tôn Thái Hậu vì tưởng Hoàng hậu bị dọa cho khiếp vía lui về mai rùa, thì bên trong điện Phật của Khôn Ninh cung, hương trầm vẫn đượm nồng một dải bình phong tĩnh tọa.
Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo trước mặt đám ngự lâm. Vào mỗi đêm, nhờ con đường hầm bí mật thông ra cửa Đông cung mà tiên đế từng ban cho Thượng Quan gia thiết lập như một đường sinh tử môn phòng ngừa biến cố phản nghịch, những mệnh lệnh và thông điệp tối mật của Cẩm Y vẫn âm thầm tuồn ra bên ngoài, truyền tới phủ Tướng quân.
Nàng gài một bức tâm thư giấu trong lớp lót của một hộp gỗ đựng tàn hương, giao cho Tiểu Xuyên Tử bí mật mang xuất cung giao cho ám vệ Thượng Quan phủ. Nội dung bức thư không dài, nhưng nó chứa những thông tin trí mạng xoay chuyển thời gian: "Phụ thân, Đại hạn phương Nam sắp đến. Ngài lập tức điều động thương hội Thượng Quan ngấm ngầm thu mua toàn bộ lúa gạo ở lưu vực vùng Tây Hồ trước cuối tháng giêng. Còn nữa, để mắt thám thính tên tay sai họ Trịnh ở lại kinh kỳ canh chừng phủ đệ Tôn thị, hắn chuẩn bị đem lậu vàng sung công tiễu trừ phản phé vào sổ đen ngoại phiên."
Chép tay hết bức kinh Phật thứ một trăm linh tám, Cẩm Y gác bút lông sói lên giá ngọc trắng. Thúy Vi đã pha sẵn một ấm sâm trà, cẩn thận đặt xuống cạnh bàn đàn hương. Nha đầu này sau trận thanh trừng phản nô mười ngày trước đã trưởng thành và điềm đạm hơn rất nhiều. Cô bé biết chủ tử mình không còn là đóa hoa lay lắt mong chờ mưa móc hoàng ân nữa, mà là một cỗ máy mưu toan máu lạnh đang chuẩn bị vồ mồi.
"Nương nương, mười ngày đã qua. Trưa nay, chiếu chỉ truyền tới, Bệ hạ đã bãi triều, đang chuẩn bị ngự liễn tới Khôn Ninh cung để thu kinh Phật. Bọn cung tì của Bạch Tiệp dư sáng nay đã được thả lỏng mặt, cố tình đi diễu ngang qua cổng cung chúng ta, miệng rêu rao rằng tối qua Bệ hạ vừa thưởng cho Bạch Tiệp dư một hộp phấn trân châu Nam Hải để xoa dịu nàng ta vì vụ án Yếm Thắng khiến hồ Bích Thủy náo động."
"Bệ hạ đang dùng ả để xoa dịu Tôn thị." Cẩm Y vuốt nhẹ những trang giấy Tuyên Thành phẳng phiu, mặt chữ tiểu khải vô cùng mềm mại nhưng sâu vút kiên cường. "Tiêu Cảnh Dực vốn dĩ là kẻ cân bằng quyền thuật. Hắn biết rõ vụ bùn đỏ và kẻ tự vẫn ở hồ Bích Thủy có liên quan mật thiết tới Bạch Mạn Nhu, nhưng vì thế lực Tôn gia sau lưng Thái hậu vẫn vững như bàn thạch trên triều đường, hắn đành mắt nhắm mắt mở qua loa kết thúc án Yếm Thắng bằng mạng của con tiện tì kia. Tặng phấn Nam Hải, là tát một cái thật đau vào Thượng Quan gia ta."
Nàng đứng dậy, tự tay từ từ gỡ bỏ lớp trang điểm mỏng nhẹ trên mặt, dùng nước hoa hộc tẩy đi sự minh diễn mệt mỏi. Thay vào đó, nàng thoa một chút phấn son hơi phơn phớt, khiến sắc mặt nàng không tỏ ra suy nhược bệnh hoạn, nhưng lại mang chút ưu phiền thanh tao. Nàng chọn mặc một bộ hoàng phượng bào không đính nhiều kim chỉ chói lóa, khoác tấm áo lông xám tĩnh mịch đứng lặng lẽ ven cửa sổ ngắm nhìn những nhành tuyết đang đóng băng trên cây mộc lan.
"Hắn muốn xoa dịu, ta sẽ cho hắn biết, sự xoa dịu đó đáng rợn người như thế nào."
Khi bóng minh hoàng lộng lẫy của Tiêu Cảnh Dực xuất hiện ở ngưỡng cửa, không khí trong Khôn Ninh cung hoàn toàn bình lặng. Không có màn ngênh đón rình rang phiền toái, cũng không có mùi son phấn rực rỡ nghênh sủng. Chào đón hắn chỉ là một mùi hương trầm mộc mạc và hình ảnh Hoàng hậu đứng tĩnh tại đón khách. Cẩm Y quỳ gối thi lễ, lễ nghĩa chu toàn không khiếm khuyết tí nào.
"Bình thân đi," Tiêu Cảnh Dực vung tay áo, ánh mắt hắn chạm phải khuôn mặt trong ngần nhưng có chút sương giá của Cẩm Y. Hắn lướt qua nàng, đi tới lật dở xấp kinh Phật dày cộp để trên bàn. Từng nét chữ trên giấy tràn ngập sự bình tâm và thành kính, hoàn toàn không giống nét bút của một người mang đầy phẫn uất.
"Nàng thật sự đã đóng cửa chép kinh mười ngày?" Giọng Tiêu Cảnh Dực trầm thấp, mang theo một chút ngạc nhiên kỳ lạ. Hắn vốn dĩ tới đây để kiểm tra, để đánh bạo xem phản ứng của nàng sau bức thư tuyệt mệnh của tì nữ và hộp phấn hắn tặng Bạch Tiệp dư.
"Bẩm Bệ hạ, thần thiếp đức mỏng, để xảy ra cớ sự tà thuật ô uế kinh động thánh giá, làm nhục lây long nhan, tự thấy hổ thẹn. Việc chép kinh này là mong tịnh tâm, đồng thời cầu phúc mong triều đình an quốc, bệ hạ và Thái hậu bách niên giai lão bình an." Cẩm Y nhẹ nhàng đáp trả, giọng nói tĩnh lặng dập tắt mọi nghi kỵ thăm dò của hoàng đế.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dực tối lại. Sự phục tùng lạnh lùng này khiến lòng tự cao của vị vua bị chạm nọc. Hắn nhớ đến khuôn mặt khóc lóc gào thét của nàng kiếp trước, sự ỉ ôi yếu đuối đã làm hắn chán ghét. Cẩm Y hiện tại, như một ngọn cổ thụ đã chôn chân rễ sâu dưới nền đá, dẫu ngọn gió quyền mưu thổi rát rạt cũng không màng nghiêng ngả. Mười ngày chép kinh này, nàng không thèm đánh tiếng than phiền về Bạch Mạn Nhu một câu. Thái độ vô dục vô cầu này, trái lại, khiến Tiêu Cảnh Dực cảm thấy vô cùng bất mãn và khó chịu. Hắn không thích những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.
"Trẫm nghe nói," Tiêu Cảnh Dực cố ý nói bâng quơ, tay mân mê tàn hương, "Khôn Ninh cung dạo trước trượt chân chết hai nô tì, còn một Lương ma ma lớn tuổi do bệnh tim tái phát cũng hoăng thệ tại giường ngự? Ngươi đóng cửa tĩnh tâm mà thủ đoạn dọn dẹp nội cung lại quá nhạy bén thần tốc."
"Thiên lôi đánh xuống, ắt kẻ ác phải run." Cẩm Y nghênh diện nhìn thẳng vào hoàng đế, đôi mắt phượng trong vắt bừng sáng như ngọc trai phản chiếu ánh tuyết. "Thần thiếp thân là Hậu, phải dùng pháp luật hậu cung quản giáo, kẻo sau này lại có kẻ ngậm máu phun người tiếp tục nhúng chàm. Tiếc thay bọn chúng số mỏng, mệnh bạc không độ lọt bão giông. Bệ hạ, chẳng lẽ ngài muốn thần thiếp phải dâng tấu khóc kể rườm rà vì dăm ba cái mạng nô tài hay sao?"
Sự khẳng khái và ngang tàng ngầm trong lời nói của Cẩm Y lập tức khơi gợi sát khí vương giả của Tiêu Cảnh Dực, nhưng đồng thời, nó đẩy mạnh một mũi kim sắc trực tiếp vào trái tim hắn: Nàng đã biết rõ chân tướng, nhưng nàng đã tự tay thủ tiêu bằng chứng, kết liễu nội ứng của kẻ thù trong im lặng và nhượng bộ cho hắn một đường lui. Nàng đang chế nhạo sự bao che của hắn đối với Bạch Mạn Nhu và Tôn Thái hậu. Nàng, đang tha thứ cho sự bất tài trong việc minh oan công khai của hắn.
Tiêu Cảnh Dực đột nhiên bật cười. Nụ cười mang theo ba phần tán thưởng, bảy phần hoang mang trước dị biến của Hoàng hậu. Hắn tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa đôi phu thê như kéo gập lại nhưng xa cách như ngàn dặm hố băng. Hắn khẽ đưa tay, muốn chạm vào gò má lấm tấm lạnh nhạt của Cẩm Y.
Nhưng đúng lúc cự ly chỉ còn gang tấc, Thúy Vi chợt từ ngoài vụt tiến vào, đầu dập vội trên thềm cẩm thạch bẩm báo: "Hoàng thượng, nương nương! Tôn Thái Hậu vừa truyền chiếu chỉ hậu cung, chiều nay mở Tiệc Thưởng Mai tại Ngự Hoa Viên giải khuây mùa đông, truyền tất cả phi tần, và đặc biệt triệu thỉnh Hoàng hậu nương nương tham dự!"
Cẩm Y theo phản xạ khẽ ngoảnh mặt lại, mượn cớ nghe bẩm báo mà tránh đi cái chạm đầy uy lực và chiếm hữu của Tiêu Cảnh Dực. Tay hoàng đế hụt trên không, lơ lửng rồi cuộn thành nấm đấm thu lại trong tay áo rồng.
Tiệc Thưởng Mai của Tôn Thái Hậu? Mười ngày cấm túc vừa xong, lão thái bà kia đã không chịu nổi mà muốn bày binh bố trận ở vườn ngự uyển để thị uy, và vạch mặt sự hờ hững của Cẩm Y. Hơn nữa, với một cái đầu mưu sâu như Bạch Mạn Nhu, sẽ chẳng thiếu thủ đoạn nhằm vào vị Hoàng hậu đang đơn độc hiện diện.
"Được rồi." Tiêu Cảnh Dực xoay người, ánh mắt đen như mực đánh giá Cẩm Y lần cuối. "Hoàng hậu mười ngày cực khổ, buổi xế trưa nhớ trang điểm sửa soạn cẩn thận. Chiều nay, trẫm cũng sẽ ghé qua Tiệc Thưởng Mai. Trẫm muốn xem, mẫu nghi thiên hạ của ta rốt cục còn có bản lĩnh gì che giấu trẫm."
Hoàng đế hồi loan. Tiếng hô vang vọng góc cung thất chìm trong bão tuyết. Cẩm Y đứng thẳng người, vuốt lại nếp gấm trên phượng bào. Đôi mắt nàng lóe lên một trận cười gở rợn.
"Thúy Vi, đi lấy móng tay giả bọc giáp vàng của ta. Chiều nay tới Ngự Hoa Viên, Thái Hậu muốn xướng kịch, Cẩm Y này nhất định sẽ hát thành bản giao hưởng đẫm máu dâng tặng bà ta."