Chương 4: 4. Kèo Lớn Không Thể Chối Từ
Bên trong Cửa tiệm Đồ Cổ Số 44, bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến gai người. Chỉ có tiếng thở phì phò, khò khè của vị khách nhà giàu đang vang lên, khô khốc như tiếng bễ rèn rỉ sét.
Hắn trợn ngược mắt, hai bọng mắt thâm quầng như gấu trúc giật giật vội vã. "Cậu... cậu nhìn thấy nó sao? Cậu thật sự nhìn thấy nó?"
Lâm Trạch hơi ngả người ra sau, kín đáo kéo dãn khoảng cách. Khá khen cho lão già này, mang trên thân cả đống oán khi đen ngòm dầy đặc như vậy mà vẫn lết được lếch thếch đến tận đây. Chắc chắn bát tự phải cứng lắm ngạch, hoặc tiền cúng dường chùa chiền hằng năm đủ xây vài cái tượng Phật.
Bạch Chỉ đang nằm cuộn tròn dưới gầm bàn thu ngân khẽ ngóc đầu lên, đôi mắt hổ phách lóe sáng. Nàng chun mũi khịt khịt liên tục, vẻ mặt lộ ra sự chán ghét cùng cực. *"Chết tiệt, mùi oán khí tởm lợm quá. Tên mập này đi đào mả tổ nhà ai vậy?"* Giọng nàng truyền thẳng vào đầu Lâm Trạch thông qua khế ước tâm giao lười biếng.
Lâm Trạch phớt lờ con mèo, giữ nguyên nụ cười chuẩn mực. "Xin lỗi, tôi quen bệnh nghề nghiệp, thấy đồ lạ là hay quan sát. Cái ấn ký hình đoản kiếm trên trán ngài... nó đang rỉ máu đen kìa, ngài không có gương để soi à?"
Ông lão mập mạp loạng choạng lùi lại, va cả vào gã vệ sĩ to con phía sau khiến anh ta vội vàng đỡ lấy. "Trời ơi! Tiên sinh, cậu đúng là cao nhân rồi! Bao nhiêu thầy pháp nổi tiếng đến nhà tôi đều chỉ quanh quẩn vẩy nước vẩy bùa, không ai nhìn ra được nguyên nhân thực sự! Tôi là Vương Phúc Đạt, Chủ tịch Tập đoàn Địa ốc Phú Quý. Cậu cứu tôi, cứu cả gia đình tôi với! Trả bao nhiêu tiền, chịu khổ thế nào, tôi cũng chấp nhận cõi lòng!"
Mắt Lâm Trạch sáng rực lên như đèn pha ô tô. *Tập đoàn Địa ốc Phú Quý!* Đó là một cái tên sấm sét ở thành phố Mộc Châu này. Lão mập tản mát oán khí trước mặt hắn chính là đại tài phiệt trên đỉnh chóp, nắm giữ cả nửa thị trường bất động sản toàn khu vực.
[Ting! Phát hiện Nhiệm vụ Phụ tuyến Cấp B: Lưỡi Kiếm Oán Hận.] [Nội dung: Trục xuất hoặc phong ấn "Quỷ Đầu Đao" - một thanh đoản kiếm từ thời nhà Minh đang hấp thụ sinh khí của Vương gia để hóa ác linh.] [Độ khó: Cực Cao (Với trình độ gà mờ của chủ tiệm hiện nay).] [Phần thưởng: 3000 Điểm Công Đức. Một vật phẩm trấn điếm hệ Âm.] [Hình phạt khu khước từ: Tập đoàn Phú Quý diệt môn. Trầm luân nghiệp chướng. Cửa Tiệm 44 tự động trừ 5000 công đức.]
"Đệt..." Lâm Trạch lẩm bẩm trong miệng. Trừ 5000 công đức? Lão không nhận nhiệm vụ thì ông mập này chết, liên quan quái gì đến nhân phẩm của hắn mà cũng phải chịu trừ điểm? Hệ thống vô liêm sỉ, bóc lột sức lao động đến tận xương tủy!
Hắn đang mang số nợ âm 99.500 điểm, mỗi ngày trừ một trăm điểm chi phí "duy trì cơ thể". Nếu không làm, hắn thực sự sẽ bị đày xuống Vô Gián Địa Ngục trước khi ăn Tết sáu tháng.
"Vương tổng, ngài cứ bình tĩnh ngồi xuống đây uống chén trà cho nhuận họng," Lâm Trạch giả vờ thong dong, chỉ tay về phía chiếc ghế gỗ lim. Bạch Chỉ từ lúc nào đã vọt lên cửa sổ đón tia nắng, chừa chỗ cho lão mập vừa lả đi. "Chuyện này không hề đơn giản. Ấn ký đó không phải bị ma ám thông thường, mà là 'Trấn Trạch Chú'. Có kẻ muốn dùng oán khí của thanh đoản kiếm đó biến nhà ngài thành âm dương lộ, nuốt trọn cả gia môn đấy."
Vương Phúc Đạt nghe xong, hai tay ôm mặt, khóc nấc lên từng hồi. Một vị chủ tịch oai hùng, gọi điện thoại một câu là hàng tỷ bạc bay dợp trời, giờ đây thê thảm chẳng khác gì một đứa trẻ bị bắt nạt. "Tôi biết mà! Vừa dọn vào cái biệt thự ở ngoại ô Sơn Trà mới mua ba tháng trước là nhà tôi bắt đầu xảy ra chuyện! Con gái lớn thì nửa đêm hay đi thắt cổ, may mà dì giúp việc phát hiện... Vợ tôi thì cứ nằm lì trên giường hát dân ca bằng giọng đàn ông... Đàn chó săn trong nhà cắn xé lẫn nhau tới chết... Đồ đạc tự vỡ!"
Lão chắp hai tay lại, vái lấy vái để Lâm Trạch. "Lâm tiên sinh, cậu ra giá đi. Mười tỷ? Hai mươi tỷ? Cậu cần bao nhiêu tôi chuyển khoản ngay lập tức."
Trái tim Lâm Trạch đập loạn xạ như trống làng. Mười tỷ?! Cả dòng họ nhà hắn mười đời đổ lại, đào mả lên đếm tài sản gom vào chắc cũng chưa được một góc mười tỷ. Cơn thèm khát giàu sang làm lu mờ cả nỗi sợ chết bị hệ thống hù lừa mấy giây trước.
"Được rồi. Người xuất gia... à nhầm, người kinh doanh phải lấy chữ tín làm đầu, giúp người thì giúp cho trót," Lâm Trạch nghiêm nghị đáp, vuốt cái cằm lún phún râu chưa kịp cạo. "Nhưng tôi có một điều kiện. Cửa tiệm chúng tôi chưa bao giờ thu tiền trước. Tôi sẽ đến giải quyết dứt điểm tà vật trong nhà ngài. Xong xuôi, mười tỷ không thiếu một xu, hiểu chứ?"
Vương Phúc Đạt mừng rỡ đến mức suýt chút nữa dập đầu lạy. "Hiểu! Tôi hiểu! Ta đi ngay chứ? Xe của tôi đỗ ngay đầu hẻm lớn!"
Lâm Trạch khẽ ho khụ khụ, quay sang lườm con linh miêu đang ngủ ngày. "Bạch Chỉ. Lên đồ."
"Chết tiệt," con mèo đen ngáp một cái thật lớn, duỗi hai chân trước dài ngoằng, miễn cưỡng mở đôi mắt sắc lạnh ra. *"Cốt nhục của lão mập này thối rữa từ bên trong rồi. Nếu gặp thứ đồ cổ đó, ta cũng chỉ giúp được ngươi phong ấn ba phần mười oán khí. Phần còn lại..."*
*"Phần còn lại tôi bao."* Lâm Trạch ngắt lời trong tâm trí, tự nhủ: mười tỷ, cái giá này đủ để hắn mua đứt luôn sinh mạng. Đi mà không về... thì thôi, dù sao cũng đã âm vạn công đức rồi.
Gã vớ lấy chiếc ba lô vải bạc màu sờn rách ở góc tường khóa kéo, nhét bừa hai gói mì Hảo Hảo chưa bóc, một chai nước lọc, và một món "vũ khí bí mật" không thể thiếu: chiếc máy nghe nhạc MP3 rẻ tiền xanh đọt chuối nạp sẵn bản EDM Tụng Kinh Cực Lạc.
"Vương tổng, chúng ta đi. Nhưng dặn vệ sĩ của ngài đừng chĩa mấy cái ống sắt đó lung tung. Oán linh nó không sợ đạn chì đâu, nó chỉ thích chiếm ruột non thôi," Lâm Trạch hất hàm bước ra khỏi cửa tiệm, con mèo đen béo ịch tao nhã nhảy phóc lên vai hắn nằm cuộn lại, đuôi buông thõng.
Chiếc Rolls Royce Phantom màu đen bóng loáng lao đi trên con đường quốc lộ mưa bụi mờ mờ. Xuyên qua lớp cửa kính tối màu, Lâm Trạch nhìn thấy phong cảnh hai bên đường đang lùi dần về phía sau. Điểm đến của họ là khu biệt thự sinh thái Sơn Trà — khu nhà giàu bậc nhất chỉ dành cho tầng lớp trâm anh thế phiệt.
Càng rời xa khỏi trung tâm thành phố nhộn nhịp, Lâm Trạch càng cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên lạnh lẽo khác thường.
Không phải từ hệ thống điều hòa. Cái lạnh đó mang theo vị tanh của bùn đất và rỉ sét, râm ran bò lên dọc sống lưng.
Bạch Chỉ trên vai hắn khụ khụ khạc vài tiếng, rồi đưa vuốt chân sắc lẹm gãi gãi lỗ tai. *"Lâm Trạch, tên nhóc thối. Ngươi đã chuẩn bị tinh thần chưa? Con quỷ kiếm đó phái oan hồn đến đón khách từ tận chân núi rồi kìa."*
Nghe vậy, Lâm Trạch nhíu mày nhìn ra ngoài kính cửa sổ bằng Nhãn năng Âm Dương. Mắt hắn căng ra ngỡ ngàng.
Xuyên qua màn sương mù xám trắng che khuất tầm nhìn, có vô số hình nhân mờ ảo, cụt tay cụt vạt áo, tóc xõa che nửa khuôn mặt đang đứng xếp hàng dọc hai bên đường cái nhựa. Bọn chúng không hề có cẳng chân, cứ lơ lửng giữa không trung vẫy vẫy những cánh tay đầy máu về phía chiếc xe Rolls Royce sang trọng, như đang chào đón các thành viên trong gia đình.
Lâm Trạch từ từ gạt núm bật của chiếc MP3 trong túi áo khoác xách ra, âm thầm chuẩn bị kích hoạt nút Play. Chuyến đi kiếm mười tỷ này xem chừng còn chua hơn là ăn giấm đặc.