Chương 5: Hồn Ma Tầng Hai

~8 phút đọc 1.479 từ

Đêm xuống. Biệt thự thức dậy.

Khoa đã quen với quy luật: ban ngày, ngôi nhà chỉ là một công trình cũ kỹ — rêu mốc, bụi bặm, im lìm. Ban đêm, nó trở thành thứ khác. Vết nứt sáng lên. Không khí đặc lại. Và những cư dân thực sự của biệt thự — mở mắt.

Anh leo cầu thang lên tầng 2, đèn pin quét trước mặt. Nhã đã dặn: "Có thêm người ở tầng 2. Nhưng ông không nói chuyện. Ông buồn lắm."

Bốn cánh cửa trên hành lang. Phòng đầu tiên bên trái — phòng Nhã. Phòng thứ hai bên trái — khóa. Phòng đầu tiên bên phải — mở, trống rỗng, chỉ có vết nứt nhỏ trên tường. Phòng cuối cùng bên phải — cửa khép hờ.

Ánh sáng xanh hắt ra từ khe cửa — cùng loại ánh sáng từ vết nứt, nhưng ấm hơn, nhẹ hơn, như ánh đèn dầu lọc qua kính màu.

Khoa đẩy cửa.

---

Phòng này từng là thư phòng. Kệ sách gỗ dọc hai bên tường, bàn viết lớn ở giữa, ghế bành da cũ quay mặt ra cửa sổ. Trên bàn vẫn còn ống mực, bút lông, và một chồng giấy ngả vàng.

Và ngồi trên ghế bành — một ông lão.

Ông lão trắng bạc — tóc bạc, da nhợt nhạt, áo dài xám mỏng như sương. Đôi mắt ông nhắm, hai tay đặt trên thành ghế, tư thế yên bình, như đang ngủ gật sau một buổi chiều đọc sách.

Nhưng xung quanh ông — vết nứt xoắn thành vòng tròn, sáng đều đặn, nhịp nhàng. Không phải nhấp nháy hỗn loạn như vết nứt ở phòng khách. Có trật tự. Có mục đích.

"Ông... Trương Bá Vinh?"

Đôi mắt ông lão mở ra.

Không phải đôi mắt hoảng sợ như Nhã. Đôi mắt già nua, mệt mỏi, mang theo bốn mươi năm hối hận.

"Con nhìn thấy ta." Giọng ông trầm, chậm, như gió lướt qua khe cửa. Không phải nghe bằng tai — nghe bằng xương, bằng da, bằng cái rùng mình chạy dọc sống lưng.

"Dạ. Cháu... cháu nhìn thấy."

Ông lão nhìn Khoa, ánh mắt xuyên qua anh như nhìn xuyên kính. "Con có đôi mắt giống cô ấy."

"Cô ấy?"

"Người phụ nữ trẻ. Hai mươi bảy năm trước." Vết nứt xung quanh ông lão nhấp nháy một nhịp. "Cô ấy đến. Nhìn thấy Cổng. Và đóng nó lại — lần nữa — bằng mạng sống mình."

Tim Khoa nhói lên. Hai mươi bảy năm trước. Năm anh ra đời. Năm mẹ anh chết.

"Mẹ cháu?"

Ông lão không trả lời trực tiếp. "Ta phong ấn Cổng lần đầu bằng mạng sống mười ba người trong gia đình ta. Cái giá — quá lớn. Nhưng phong ấn không vĩnh viễn. Ba mươi năm sau, nó rạn nứt. Cô ấy đến — một mình — và hy sinh mạng sống để vá phong ấn."

"Vá?" Khoa nuốt khan. "Không phải đóng vĩnh viễn?"

"Không có gì vĩnh viễn." Ông lão nhắm mắt lại. "Phong ấn đang rạn lần hai. Con cảm nhận được, phải không? Vết nứt mỗi ngày nhiều hơn. Cổng Âm mỗi ngày rộng hơn."

---

Khoa ngồi xuống sàn, lưng tựa kệ sách. Gỗ lạnh cóng xuyên qua áo.

"Vậy mẹ cháu... linh hồn bà ở đâu?"

"Một phần gắn vào phong ấn. Phần còn lại..." Ông lão im lặng. "Ta không biết. Nhưng khả năng nhìn thấy vết nứt — đó không phải ngẫu nhiên. Nó truyền từ người này sang người kia. Từ mẹ, sang con."

"Tại sao?"

"Vì vết nứt cần người canh giữ. Khi Cổng sắp mở, sẽ có người nhìn thấy. Để cảnh báo. Để ngăn chặn." Ông lão mở mắt, nhìn thẳng vào Khoa. "Hoặc để... đóng lại. Bằng cái giá tương tự."

Lạnh chạy dọc sống lưng Khoa. Ý nghĩa trong câu nói đó rõ ràng đến mức không cần giải thích. Bà ngoại — nếu bà có khả năng này — có thể đã hy sinh. Mẹ anh hy sinh. Và bây giờ — đến lượt anh?

"Không," anh nói, giọng cứng. "Phải có cách khác."

"Ta cũng từng nghĩ vậy." Nụ cười mệt mỏi trên gương mặt ông lão. "Trước khi ta dắt cả gia đình đi chết."

Im lặng nặng nề, dài, như bóng đêm đè lên vai.

---

"Có bao nhiêu hồn ma trong biệt thự?" Khoa hỏi sau một lúc lâu.

"Mười ba. Cả gia đình ta. Nhưng không phải ai cũng tỉnh." Ông lão — Trương Bá Vinh — ngước nhìn trần nhà. "Nhã tỉnh vì nó trẻ, linh hồn trẻ nhẹ hơn, dễ bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài. Ta tỉnh vì ta là người dẫn dắt nghi lễ, gắn kết với Cổng sâu nhất. Vợ ta, các con ta, người hầu — họ ngủ. Ngủ trong phong ấn."

"Và nếu phong ấn vỡ — họ sẽ tỉnh?"

"Họ sẽ không tỉnh." Giọng ông lão chùng xuống. "Nếu phong ấn vỡ, linh hồn họ sẽ bị hút vào Cổng Âm. Biến mất. Vĩnh viễn. Kể cả Nhã."

Khoa nghĩ đến cô bé sáu tuổi trong gương, đang hát ru mình ngủ ở phòng bên cạnh. Nắm tay siết lại.

"Cháu sẽ không để điều đó xảy ra."

Ông lão nhìn anh — lâu, sâu, đánh giá. Như thể đang đo đếm linh hồn anh nặng bao nhiêu.

"Con nói giống mẹ con."

---

"Cháu cần biết về Cổng Âm," Khoa nói. "Nó là gì? Tại sao nó ở đây? Tại sao biệt thự này?"

Trương Bá Vinh thở dài — tiếng thở không có hơi, chỉ là âm thanh của ký ức.

"Gia đình ta xây biệt thự này năm 1920, trên nền đất mà người Pháp gọi là 'le terrain maudit' — mảnh đất bị nguyền rủa. Trước đó, dân làng không ai dám xây nhà ở đây. Họ nói đất này là 'nơi trời đất mỏng nhất' — nơi ranh giới giữa hai cõi gần nhau đến mức có thể xuyên qua."

"Gia đình ông xây nhà trên đó?"

"Người Pháp không tin mê tín. Ông cố ta — cũng không tin." Nụ cười cay đắng. "Cho đến khi ông bắt đầu nghe tiếng thở từ dưới đất."

Tiếng thở. Đúng — thứ Khoa nghe ở cửa tầng hầm.

"Cổng không phải do ai tạo ra," ông lão tiếp tục. "Nó... tự nhiên. Một vết rạn trong thực tại, nơi hai cõi chạm nhau. Bình thường nó nhỏ, vô hại. Nhưng có thứ từ bên kia — Bóng Đen — canh giữ Cổng. Và Bóng Đen muốn Cổng mở."

"Bóng Đen."

"Không thiện không ác. Nó tuân theo quy luật riêng. Ai mở Cổng — trả giá bằng linh hồn. Ai đóng Cổng — cũng trả giá bằng linh hồn. Bóng Đen chỉ... thu phí."

Khoa nhớ lại lần chạm vào vết nứt — cái lạnh cóng đến tê dại. Nhớ lại ánh sáng xanh, nhịp thở chậm rãi từ tầng hầm.

"Và Hắc Linh muốn mở Cổng?"

Trương Bá Vinh im lặng. Vết nứt xung quanh ông nhấp nháy nhanh hơn — dấu hiệu của cảm xúc mạnh.

"Ông nội hắn — Nguyễn Đắc Huyền — là người hướng dẫn ta nghi lễ phong ấn. Nhưng ta không biết... ông ta không hướng dẫn ta vì muốn cứu Hải Đăng. Ông ta hướng dẫn ta vì muốn nghiên cứu Cổng. Muốn hiểu nó. Và cuối cùng — muốn kiểm soát nó."

"Gia đình ông hy sinh, còn ông ngoại cảm họ Nguyễn thì..."

"Thì sống. Và truyền lại kiến thức. Cho con. Cho cháu."

Cho Nguyễn Hắc Linh.

---

Trương Bá Vinh dần nhạt đi. Gần sáng, ông mệt — linh hồn cũng mệt, hóa ra.

"Cháu cần thêm thời gian," Khoa nói. "Để tìm cách đóng Cổng mà không... không phải hy sinh ai."

"Con có ít thời gian hơn con nghĩ." Ông lão nhìn về phía cửa tầng hầm. "Phong ấn mẹ con vá — đang vỡ. Mỗi ngày, vết nứt lớn thêm một chút. Và Hắc Linh — hắn biết."

"Bao lâu nữa?"

"Vài tuần. Có thể ít hơn."

Ông lão nhắm mắt. Vết nứt xung quanh ghế bành mờ dần, và bóng dáng Trương Bá Vinh tan vào không khí như khói hương.

Căn phòng trống. Chỉ còn kệ sách cũ, bàn viết phủ bụi, và Đặng Minh Khoa — ngồi một mình trong bóng tối, gánh trên vai sức nặng của hai thế hệ.

Vài tuần. Để ngăn Cổng Âm mở. Để bảo vệ linh hồn mười ba người. Để đối phó Hắc Linh.

Và để tìm ra — có thật sự phải trả giá bằng linh hồn không. Hay có con đường khác.

Ở phòng bên, tiếng cười nhỏ của Nhã vọng lại — lần này không buồn. Nghe như hy vọng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí