Chương 3: Nhà Báo Phố Cũ

~9 phút đọc 1.602 từ

Sáng hôm sau, Khoa đang đứng đo diện tích cửa sổ tầng 1 thì nghe tiếng gõ cổng.

Ba tiếng gõ dứt khoát. Không phải bà Năm — bà Năm hay gọi với từ ngoài. Không phải Hắc Linh — ông ta sẽ gọi điện trước. Khoa đặt thước laser xuống, đi ra.

Một cô gái đứng ngoài cổng. Tóc ngắn ngang vai, kẹp bút bi trên vành tai, tay cầm sổ tay và máy ảnh. Mặc quần jeans, áo sơ mi trắng xắn tay, ba lô vải đeo lệch một bên vai.

"Chào anh." Cô gái mỉm cười — nụ cười tự tin, hơi láu lỉnh. "Anh là chủ mới của biệt thự số 7?"

"Ai hỏi?"

"Nguyễn Thu Hà. Nhà báo. Đang viết loạt bài về những ngôi nhà bỏ hoang ở phố cũ Hải Đăng." Cô giơ thẻ nhà báo lên — tạp chí văn hóa địa phương, ảnh thẻ chụp nghiêm túc nhưng khuôn mặt vẫn toát lên vẻ tinh nghịch. "Tôi muốn xin phép vào khảo sát. Và phỏng vấn anh nếu được."

Khoa nhìn cô. Hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Mắt sáng, lanh lợi — kiểu người quen quan sát.

"Anh đang bận." Anh nói thẳng.

"Tôi biết. Kiến trúc sư mà, đo đạc, vẽ bản thiết kế." Thu Hà nghiêng đầu. "Tôi sẽ không quấy rầy. Chỉ chụp vài tấm ảnh kiến trúc, hỏi anh hai ba câu. Mười lăm phút."

"Tôi không muốn xuất hiện trên báo."

"Không cần. Tôi có thể dùng tên giả. 'Chủ nhà mới, anh K., 27 tuổi, kiến trúc sư.' Đủ chưa?"

Khoa suýt bật cười. Cô này nói chuyện như bán hàng — nhanh, gọn, chặn hết đường từ chối.

"Mười lăm phút," anh nói, mở cổng.

---

Thu Hà bước vào biệt thự và dừng ngay giữa sảnh. Mắt cô mở to — nhưng không phải kiểu sợ hãi. Kiểu say mê.

"Trời ơi." Cô thì thầm, ngước nhìn đèn chùm pha lê. "Đẹp quá. Kiểu Art Nouveau pha Đông Dương, đúng không? Tay vịn cầu thang chạm hoa sen — phải là thợ Việt làm, không phải Pháp."

Khoa gật đầu, hơi ngạc nhiên. "Cô biết kiến trúc?"

"Tôi viết về nhà cổ hai năm rồi." Thu Hà rút máy ảnh, bắt đầu chụp — sàn gạch hoa, trần stucco, tay vịn cầu thang, khung cửa sổ vòm cung. Mỗi tấm chụp đều có góc máy cẩn thận, như đã luyện nhiều. "Biệt thự này là một trong những công trình Pháp thuộc còn nguyên vẹn nhất ở Hải Đăng. Phần lớn đã bị phá xây chung cư. Còn cái này thì..."

"Thì không ai dám phá."

Thu Hà quay lại nhìn anh. "Vì vụ năm 86?"

"Chứ còn vì gì."

Cô hạ máy ảnh, mở sổ tay. "Tôi đã nghiên cứu vụ đó. Mười ba người chết. Tự tử tập thể — theo cảnh sát. Nhưng anh biết gì không? Hồ sơ khám nghiệm tử thi ghi rõ: không có chất độc, không có vết thương, không có dấu hiệu ngạt thở. Mười ba người khỏe mạnh, nằm sàn, tay nắm tay, mắt nhắm, mỉm cười. Và chết."

"Nguyên nhân tử vong?"

"Không xác định." Thu Hà nhíu mày. "Đó mới là phần kỳ lạ. Họ ghi 'ngừng tim đồng loạt,' nhưng không có nguyên nhân. Mười ba người cùng ngừng tim cùng lúc — xác suất tự nhiên gần bằng không. Cảnh sát thời đó không có phương tiện điều tra nên đóng hồ sơ."

Khoa im lặng. Anh nghĩ đến Nhã — cô bé sáu tuổi, nằm trên sàn phòng khách, tay nắm tay ba má, mỉm cười, rồi ngủ. Và không bao giờ tỉnh dậy.

"Anh ổn không?" Thu Hà nhìn anh. "Mặt anh tái lắm."

"Không sao. Tiếp tục."

---

Thu Hà kéo anh vào phòng khách phía Tây — nơi mười ba cái xác được phát hiện. Cô đứng giữa phòng, quay một vòng chậm.

"Anh cảm thấy gì khi đứng đây?"

Khoa định nói "không cảm thấy gì." Nhưng miệng anh nói ra thứ khác, hoàn toàn vô thức:

"Lạnh."

"Đúng." Thu Hà gật đầu. "Tôi cũng thấy. Phòng này lạnh hơn phần còn lại ít nhất ba bốn độ. Tôi đo bằng nhiệt kế hồng ngoại lần trước khi khảo sát bên ngoài từ cửa sổ." Cô rút điện thoại, mở ảnh chụp màn hình nhiệt. "28 độ ở sảnh, 24 độ trong phòng này. Vào buổi trưa, nắng gắt. Không có lý do vật lý nào giải thích."

Khoa nhìn ảnh nhiệt. Phòng khách hiện lên màu xanh giữa một ngôi nhà toàn màu vàng đỏ. Lạ thật.

Trừ khi anh nghĩ đến vết nứt.

Vết nứt lạnh. Phòng này nhiều vết nứt nhất. Vậy phòng này lạnh nhất.

"Cô tin vào tâm linh không?" Anh hỏi đột ngột.

Thu Hà ngẩng lên. "Tôi là nhà báo. Tôi tin vào bằng chứng." Rồi cô dừng lại, cắn môi — thói quen khi suy nghĩ. "Nhưng... tôi không phủ nhận có thứ khoa học chưa giải thích được. Ngôi nhà này là một trong những thứ đó."

"Nếu tôi nói tôi nhìn thấy thứ mà người khác không thấy?"

Cô nhìn anh ba giây — dài, thẳng, đánh giá. Không phải kiểu người nghĩ anh điên. Kiểu người đang cân nhắc có nên tin hay không.

"Thì tôi sẽ hỏi: anh thấy gì?"

Khoa cân nhắc. Nói ra thì bị coi là tâm thần. Không nói thì... một mình anh đối mặt với biệt thự đầy hồn ma, một ông ngoại cảm đáng ngờ, và một tầng hầm mà cô bé ma sợ đến mức không dám nhắc đến.

"Vết nứt," anh nói. "Trên không khí. Sáng màu xanh. Tôi nhìn thấy từ nhỏ. Ở đây nó nhiều hơn, và to hơn."

Thu Hà không cười. Cô ghi vào sổ tay, nhanh, chữ nguệch ngoạc.

"Anh chạm vào được không?"

"Được. Lạnh. Lạnh kinh khủng."

"Từ nhỏ?" Cô hỏi. "Có ai trong gia đình anh cũng thấy không?"

Câu hỏi như cú đấm vào ngực. Mẹ anh. Anh chưa bao giờ hỏi mẹ — vì mẹ đã chết khi anh ra đời. Bố dượng không biết gì. Bố đẻ biến mất.

"Tôi không biết," anh nói nhỏ.

---

Sau khi Thu Hà rời đi — để lại số điện thoại và lời hứa "tôi sẽ tìm thêm tài liệu về gia tộc Trương" — Khoa đứng một mình trong sảnh.

Buổi chiều. Nắng xuyên qua khe cửa sổ. Yên tĩnh. Nhưng Khoa cảm thấy biệt thự không yên tĩnh — nó đang chờ. Chờ trời tối. Chờ vết nứt sáng lên. Chờ hồn ma tỉnh dậy.

Anh nhìn xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm — cửa gỗ dày, có ổ khóa sắt cũ, rỉ sét, vẫn khóa chặt.

Nhã sợ tầng hầm. "Có cái gì giữ con lại. Ở phía dưới."

Hắc Linh bảo: "Đừng vào tầng hầm. Chưa phải lúc."

Hai nguồn hoàn toàn khác nhau — một hồn ma trẻ con, một ông ngoại cảm — cùng cảnh cáo anh tránh xa tầng hầm.

Anh nhìn xuống vết nứt. Mỏng, nhỏ, rải rác trên sàn gần cửa tầng hầm. Nhưng qua khe cửa — ánh sáng xanh hắt ra dày đặc, sáng rực, như bên trong tầng hầm là một biển vết nứt.

Khoa rút chìa khóa — người quản lý tài sản đã đưa cho anh cả chùm chìa khóa cùng hợp đồng. Anh lật từng chiếc — chìa sảnh, chìa phòng khách, chìa tầng 2, chìa gác mái. Chiếc cuối cùng: nhỏ nhất, cũ nhất, rỉ sét nhất.

Anh cầm chiếc chìa, đưa về phía ổ khóa.

Tay dừng lại cách ổ khóa hai phân.

Lạnh.

Không phải lạnh từ kim loại. Lạnh từ bên trong — từ phía sau cánh cửa. Luồng không khí đông cứng ép qua khe cửa gỗ, chạm vào da tay anh, khiến lông tay dựng đứng.

Và — anh nghe. Rất nhẹ. Rất xa. Như vọng lại từ đáy giếng.

Tiếng thở.

Không phải tiếng thở người. Chậm quá. Nặng quá. Mỗi nhịp thở kéo dài cả chục giây — hít vào... thở ra... hít vào... — như thể thứ gì đó bên dưới đang ngủ, và hơi thở của nó đẩy không khí lạnh lên qua khe cửa.

Khoa rút tay lại. Tim đập nhanh. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Chưa. Chưa phải lúc.

Lần đầu tiên, anh đồng ý với Hắc Linh.

---

Tối hôm đó, Thu Hà gửi tin nhắn:

"Tìm được một thứ. Gặp sáng mai ở quán bà Năm?"

Kèm một bức ảnh. Chụp một trang giấy cũ, chữ viết tay, mực đã nhòe. Nhưng Khoa vẫn đọc được dòng đầu tiên:

> "Cổng đã mở. 13 ngọn nến cho 13 linh hồn. Cái giá phải trả — và tôi sẵn lòng."

Chữ ký phía dưới: **Trương Bá Vinh**.

Khoa nhìn bức ảnh trong bóng tối phòng khách biệt thự. Vết nứt nhấp nháy xung quanh. Ở tầng 2, tiếng cười nhỏ của Nhã vọng xuống — nhẹ nhàng, buồn bã, như đang hát ru chính mình ngủ.

Anh gõ tin nhắn trả lời:

"Tám giờ. Tôi đến."

Rồi anh ngước nhìn trần nhà. Vết nứt lớn nhất — vết nứt ở giữa phòng khách — đang nhấp nháy chậm lại. Chậm. Hơn. Chậm.

Như nhịp thở.

Cùng nhịp thở với thứ ở tầng hầm.

Và lần đầu tiên, Đặng Minh Khoa — người không tin tâm linh, không tin ma quỷ, không tin bất cứ thứ gì không đo được bằng thước laser — cảm thấy sợ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí