Chương 10: Bức Ảnh Mẹ

~6 phút đọc 1.016 từ

Sáng hôm sau, Khoa dọn phòng Nhã.

Không phải dọn kiểu kiến trúc sư — xẻ tường, thay ống nước, đo diện tích. Dọn kiểu người nhà. Anh quét bụi trên kệ sách, lau kính cửa sổ cho nắng vào, thay chăn cũ bằng chăn mới mua ở chợ. Giấy dán tường bướm — anh không bóc, chỉ dán lại góc bong. Hộp sáp màu — anh đặt lại ngay ngắn trên bàn.

Nhã đứng trong gương, nhìn anh làm. Không nói. Chỉ nhìn.

"Đây là phòng của con," Khoa nói, không quay lại. "Tôi muốn nó đẹp."

"Chú... dọn phòng cho Nhã?"

"Ừ."

Im lặng. Rồi — tiếng khóc nhỏ. Không buồn. Kiểu khóc vì xúc động.

"Không ai dọn phòng cho Nhã từ khi... từ khi..."

"Tôi biết." Anh quay lại, nhìn gương. Nhã đứng đó — nhỏ bé, trong suốt, tay ép vào mặt gương. "Bây giờ có người rồi."

---

Thu Hà đến lúc trưa, mang theo kết quả điều tra mới. Nhưng lần này cô không hào hứng — mặt cô nghiêm trọng, gần như lo lắng.

"Tôi lục được kho lưu trữ của Nguyễn Đắc Huyền." Cô đặt một phong bì dày lên bàn. "Phải tìm đủ đường, ký đủ giấy tờ, hứa đủ loại bài viết. Nhưng cuối cùng họ cho xem."

"Có gì?"

Thu Hà mở phong bì, rút ra một tập tài liệu cũ — giấy vàng ố, chữ viết tay, sơ đồ, bản vẽ. Và — một bức ảnh.

Bức ảnh chụp một phụ nữ trẻ. Hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Tóc dài, mặc áo dài trắng, đứng trước biệt thự số 7. Cô cười — nụ cười nhẹ, hơi buồn — và tay cô đặt trên bụng.

Bụng bầu.

"Anh nhìn đi." Thu Hà nói nhẹ.

Khoa nhìn. Nhìn lại. Nhìn kỹ.

Gương mặt phụ nữ trong ảnh — anh chưa bao giờ thấy, vì không có ảnh mẹ ở nhà bố dượng. Nhưng anh biết — bằng cách nào đó, bằng thứ gì đó sâu hơn ký ức — đây là mẹ anh.

Đặng Thị Liên. Hai mươi sáu tuổi. Đứng trước biệt thự, bụng bầu tám tháng, mỉm cười vào ống kính.

Phía sau bức ảnh, chữ viết tay — của Nguyễn Đắc Huyền:

> "Người kế thừa. Có khả năng nhìn thấy Cổng. Đã quan sát từ tháng 3/1999. Cần theo dõi — con của cô ấy có thể thừa hưởng."

1999\. Năm mẹ mang thai anh. Năm mẹ chết.

"Bọn họ theo dõi mẹ tôi." Giọng Khoa phẳng lặng — kiểu phẳng lặng trước bão. "Trước khi bà hy sinh. Họ biết bà có khả năng. Họ theo dõi bà. Và khi phong ấn rạn nứt — họ để bà một mình đối mặt."

"Hoặc tệ hơn," Thu Hà nói chậm. "Họ dẫn bà đến đây."

---

Tập tài liệu của Nguyễn Đắc Huyền dày ba mươi trang. Khoa đọc hết trong hai tiếng, tay run, mắt nóng.

Nội dung rõ ràng — và kinh khủng.

Hội Hắc Minh không chỉ "nghiên cứu ranh giới giữa hai cõi." Họ tin rằng Cổng Âm là nguồn năng lượng — linh lực — và ai kiểm soát được Cổng sẽ kiểm soát được cõi chết. Không phải để phong ấn. Để khai thác.

Nguyễn Đắc Huyền đã hướng dẫn Trương Bá Vinh phong ấn Cổng bằng mười ba linh hồn — nhưng không phải vì muốn cứu Hải Đăng. Ông ta muốn quan sát: mười ba linh hồn gắn vào Cổng sẽ tạo ra phản ứng gì? Năng lượng biến đổi ra sao? Và — nếu phong ấn vỡ — thứ gì sẽ thoát ra?

Trương Bá Vinh là thí nghiệm. Mười ba người chết là dữ liệu.

"Và mẹ tôi — là thí nghiệm thứ hai." Khoa đặt tập giấy xuống. "Khi phong ấn rạn, Đắc Huyền biết cần thêm linh hồn. Ông ta tìm người có khả năng — mẹ tôi — và dẫn bà đến đây. Để bà tự nguyện hy sinh, như Trương Bá Vinh. Và ông ta — ngồi ngoài, ghi chép, thu thập dữ liệu."

"Nhưng Đắc Huyền chết năm 1995," Thu Hà nói. "Mẹ anh đến năm 1999."

"Vậy ai dẫn mẹ tôi?"

Im lặng. Cả hai nhìn nhau.

"Con trai Đắc Huyền." Thu Hà nói. "Cha của Hắc Linh. Nguyễn Đắc Thanh — tôi chưa tìm được hồ sơ, nhưng ông ta phải tồn tại. Ba đời — ông, cha, cháu — ba đời canh Cổng, ba đời dùng người khác làm thí nghiệm."

Khoa đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Nhìn ra sân — cây bàng già, nắng chiều xiên qua lá, gió mang mùi muối biển.

Mẹ anh chết ở đây. Một mình. Mang bụng bầu tám tháng. Và kẻ dẫn bà đến — cha của Hắc Linh — đứng ngoài, ghi chép, chờ kết quả.

"Cô biết tôi cảm thấy gì không?" Anh hỏi, giọng rất nhẹ.

"Giận."

"Hơn giận." Anh quay lại. Mắt anh — lần đầu Thu Hà thấy — không buồn, không sợ. Lạnh. "Tôi sẽ đóng Cổng Âm. Nhưng trước đó — tôi sẽ dừng Hắc Linh. Bằng mọi cách."

---

Đêm hôm đó, vết nứt trong biệt thự sáng mạnh hơn bao giờ hết. Trên tầng 2, một hồn ma thứ ba tỉnh dậy — cậu bé mười tuổi, chạy qua hành lang, cười, rồi biến mất khi thấy Khoa.

Phong ấn đang yếu đi. Hồn ma tỉnh dậy — dấu hiệu mối nối lỏng ra.

Và ở tầng hầm — Bóng Đen không còn chỉ thở. Nó hát. Bài hát không có lời, không có giai điệu — chỉ là âm thanh nguyên thủy, rung qua tường, qua sàn, qua giấc ngủ của Khoa.

Tiếng hát nói: Mở. Mở. Gần rồi. Gần rồi.

Khoa nằm thao thức, tay nắm bức ảnh mẹ.

"Con sẽ xong việc mẹ bắt đầu," anh thì thầm. "Và lần này — không ai phải chết."

Bức ảnh ấm trong tay anh — hay anh tưởng tượng? — và vết nứt gần nhất nhấp nháy chậm lại.

Như gật đầu.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí