Chương 5: Vào Đoàn Làm Phim

~10 phút đọc 1.913 từ

Đoàn làm phim "Ám Dương" chính thức bấm máy vào một buổi sáng mùa thu se lạnh. Đạo diễn Vương—một người nổi tiếng khó tính trong giới điện ảnh—đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt dò xét lướt qua dàn diễn viên đang tập trung ở trường quay.

Tố Niệm đến từ rất sớm. Cô ngồi tĩnh lặng ở góc phòng trang điểm, mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, chăm chú đọc kịch bản. Vai diễn của cô là Mạc Ngôn, một nữ sát thủ phản diện mang trong mình vỏ bọc của một thiên kim tiểu thư kiêu ngạo nhưng nội tâm mục nát, máu lạnh. Đây là một nhân vật đòi hỏi diễn xuất có chiều sâu, sự biến chuyển đa dạng trong ánh mắt mà kỹ thuật diễn xuất nông cạn không thể nào che đậy.

"Chị Niệm," Tiểu Phương, cô trợ lý mới được Cố Thị phân công, rụt rè mang đến một ly cà phê nóng. "Đạo diễn Vương yêu cầu mười lăm phút nữa tập trung để bắt đầu cảnh đầu tiên. Hôm nay... hôm nay Tố Trà cũng có cảnh quay chung với chị."

Tiểu Phương ngập ngừng. Những rắc rối ầm ĩ hôm trước giữa Tố Niệm, Lâm Viễn và Cố Hàn Thần đã làm bùng nổ toàn bộ mạng xã hội. Dù Cố Thị đã nhanh chóng đè bẹp những thông tin thất thiệt, nhưng trong giới giải trí, ai cũng biết Tố Niệm đã thẳng tay tát giám đốc Tinh Quang, vứt bỏ hôn ước và gia nhập Cố Thị. Điều này khiến Tố Trà—người được Tinh Quang dùng tiền đập vào vai nữ chính của "Ám Dương"—tỏ ra thù địch ra mặt.

"Tôi biết rồi," Tố Niệm nhận lấy ly cà phê, mỉm cười nhạt. Sự điềm tĩnh của cô khiến Tiểu Phương bất giác thở phào. Khí chất của Tố Niệm bây giờ khác xa với những gì báo chí đồn thổi về một "bình hoa di động". Cô toát lên sự tự tin, trưởng thành và mang theo một sức ép vô hình từ xương tủy.

Ngoài trường quay, tiếng cười đùa ồn ào vang lên. Tố Trà mặc một bộ váy trắng tinh khôi, vây quanh bởi trợ lý, thợ trang điểm và dĩ nhiên là Lâm Viễn. Gã giám đốc Tinh Quang không bỏ lỡ cơ hội phô trương quyền lực, dù trên mặt vẫn còn lưu lại vết hằn mờ mờ từ cú tát của Tố Niệm vài hôm trước.

"Đạo diễn Vương, Trà Trà nhà chúng tôi diễn bối cảnh mùa thu rất dễ bị cảm, phiền đạo diễn chiếu cố một chút, quay nhanh các cảnh ngoài trời giúp cô ấy," Lâm Viễn cất cao giọng, cố tình nói cho những người xung quanh nghe thấy, ra vẻ bảo bọc.

Đạo diễn Vương cau mày. Ông ghét nhất là bọn tư bản nhúng tay vào quá trình nghệ thuật, nhưng Tinh Quang là một trong những nhà đầu tư lớn, ông đành phải ậm ừ cho qua chuyện.

Tố Niệm từ tốn bước ra từ phòng trang điểm. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.

Khác với Tố Trà mang vẻ đẹp yếu đuối thanh thuần, Tố Niệm khoác lên mình tạo hình của Mạc Ngôn: một chiếc váy đỏ thẫm bó sát, mái tóc đen dài uốn lọn lớn xõa lệch một bên vai, đôi môi đỏ rực cùng ánh mắt sắc như dao. Chỉ cần cô bước đi, cảm giác bức người, nguy hiểm chết chóc đã áp đảo hoàn toàn không gian xung quanh.

Đạo diễn Vương sáng rực mắt. Đây chính là Mạc Ngôn bước ra từ trong kịch bản!

Lấy lại phong thái uy nghiêm, ông lên tiếng: "Chuẩn bị cảnh 3, phân cảnh số 1. Nữ chính Tố Trà vô tình phát hiện bí mật của Mạc Ngôn trong thư phòng. Mạc Ngôn phát hiện và dồn ép. Diễn viên vào vị trí!"

Tố Trà đi ngang qua Tố Niệm, ánh mắt ghen ghét khẽ liếc sang. "Chị đừng tưởng leo lên giường được Cố tổng là có thể làm mình làm mẩy ở đây. Diễn xuất của chị, ai mà chẳng biết chỉ là rác rưởi. Hôm nay để em dạy chị thế nào là diễn viên thực lực."

Tố Niệm khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. Chút thủ đoạn trẻ con của kiếp trước, kiếp này còn muốn mang ra dọa cô sao?

"Mong được em gái 'chỉ giáo'."

"Action!" Tiếng hô của đạo diễn vang lên đanh thép.

Máy quay bắt đầu lăn.

Tố Trà rón rén bước vào thư phòng giả lập, nét mặt diễn tả sự sợ hãi xen lẫn tò mò. Cô ta run rẩy lật mở cuốn sổ trên bàn—bằng chứng giết người của Mạc Ngôn.

"Á!" Tố Trà lùi lại một bước, làm rơi cuốn sổ xuống sàn, hai tay ôm ngực, đôi mắt trừng lớn. Nét diễn này nếu chiếu trong dòng phim thần tượng thì có thể dụ dỗ khán giả, nhưng ở một bộ phim tâm lý nặng đô như 'Ám Dương', nó lại quá nông, quá khoa trương.

Đạo diễn Vương cau mày nhưng chưa kịp hô cắt.

Bởi vì Tố Niệm đã xuất hiện.

Không có tiếng giày cao gót. Tố Niệm bước vào khung hình như một cái bóng. Ánh sáng từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo của cô, để lại một nửa chìm trong bóng tối. Không cần bất kỳ cử chỉ phóng đại nào, chỉ một cái liếc mắt nhìn cuốn sổ rơi trên sàn, toàn bộ nhiệt độ trong trường quay dường như tụt xuống âm độ.

Khí tràng khổng lồ bao trùm.

Tố Trà đứng đối diện đột nhiên cứng đờ. Cảnh quay yêu cầu cô ta phải lùi lại vì sợ hãi, nhưng lúc này, sự hoảng sợ của cô ta là thật. Đôi mắt Tố Niệm tối đen, ánh lên sự tàn nhẫn máu lạnh chân thật đến mức khiến Tố Trà cảm thấy sống lưng ớn lạnh, giống như mình thực sự sắp bị bóp cổ đến chết.

"Một đống rác rưởi tò mò," Tố Niệm cất giọng. Âm lượng không lớn, nhưng từng chữ rít qua kẽ răng, sắc lẹm, mang theo sát ý tột độ. Cô bước từng bước chậm rãi tiến về phía Tố Trà.

Theo kịch bản, Tố Trà phải oán hận trừng lại và run rẩy ném ra câu thoại: "Cô... cô là ác quỷ!"

Nhưng Tố Trà lúc này não bộ trống rỗng. Khí thế của Tố Niệm quá mức cường đại, hoàn toàn vô hiệu hóa mọi nỗ lực diễn xuất của cô ta. Áp lực vô hình khiến Tố Trà quên sạch lời thoại, đôi chân run lẩy bẩy, thậm chí cô ta còn vô thức cắn môi đến bật máu.

"Cô... cô..." Tố Trà lắp bắp, lắp bắp mãi không ra chữ.

Tố Niệm đi tới trước mặt cô ta, vươn những ngón tay thon dài sơn đỏ chót, nhẹ nhàng đẩy lọn tóc xõa trên trán Tố Trà, mỉm cười ma mị: "Ngoan. Đi nhặt lên."

"Cắt!"

Đạo diễn Vương cầm lấy loa, giận dữ gào lên.

"Tố Trà! Cô diễn cái gì vậy? Kịch bản đâu bảo cô đứng đực ra như một con ngốc rồi lắp bắp? Khí thế của nữ chính đi đâu hết rồi? Cô bị phản diện áp đảo đến mức không thốt nổi một câu thoại sao?!"

Bị mắng thẳng mặt trước mặt hàng chục nhân viên đoàn làm phim, khuôn mặt Tố Trà đỏ bừng rồi lại trắng bệch vì xấu hổ. Cô ta cắn chặt môi, nước mắt rơm rớm ủy khuất nhìn về phía Lâm Viễn.

Lâm Viễn ngay lập tức lao ra, cau mày nói lớn: "Đạo diễn Vương, không phải Trà Trà diễn dở, mà là Tố Niệm cố tình dùng thủ đoạn cướp ống kính! Cô ta tự ý thêm động tác, sửa lời thoại khiến Trà Trà không kịp phản ứng. Xin đạo diễn công tư phân minh!"

Lâm Viễn lấy thân đè người, ỷ vào danh nghĩa nhà đầu tư để đổ lỗi cho Tố Niệm.

Đạo diễn Vương hừ lạnh, dập điếu thuốc trên tay. Ông là người công tư phân minh, nhưng cũng là người làm nghệ thuật. Màn diễn vừa rồi, Tố Niệm đã đẩy cảm xúc nhân vật lên mức hoàn hảo tuyệt đối. Sự áp chế đó chính là cảnh sát thủ đẳng cấp đối mặt với một nữ chính nhu nhược mới vào đời, diễn xuất không có một động tác thừa, ánh mắt bộc lộ sự máu lạnh kinh dị.

Ngược lại, Tố Trà mới là kẻ không bắt kịp nhịp độ, hoàn toàn bị nhấn chìm.

"Tố tiểu thư không hề sửa lời thoại, cũng không vượt quá giới hạn khung hình. Người không theo kịp là cô, Tố Trà!" Đạo diễn Vương không ngại đắc tội Lâm Viễn, chỉ thẳng mặt. "Hôm nay quay lại mười lần, nếu Tố Trà vẫn bị dập tắt khí thế như vậy, thì Lâm tổng, anh xem lại năng lực gà nhà mình đi!"

Lâm Viễn nghẹn họng, không thể phản bác. Gã lùi lại nhìn Tố Niệm, nắm đấm siết chặt. Tại sao... từ lúc nào con đàn bà ngu ngốc, luôn bám theo hắn này lại có kỹ năng diễn xuất của một bậc thầy như vậy? Nó đã thay đổi từ sau đêm hôm đó.

Quay lại lần hai.

Lần thứ ba.

Lần thứ tư.

Bất chấp việc Lâm Viễn liên tục gây áp lực, đòi Tố Niệm phải "nương tay", hạ tông giọng, bớt biểu cảm ánh mắt đi để nhường sân cho nữ chính, kết quả vẫn không thể thay đổi. Tố Niệm giống như một hố đen khổng lồ, mọi ánh hào quang, mọi sự tập trung khung hình khi cô bước vào đều xoay quanh cô.

Ánh mắt kinh tủng, nhếch môi tàn nhẫn, giọng thoại rành rọt lạnh lẽo. Dưới lớp diễn xuất đè bẹp của Ảnh hậu 25 tuổi, Tố Trà trông giống như một học sinh tiểu học đang đọc diễn văn. Đến lần quay thứ bảy, Tố Trà đã òa khóc nức nở, lớp trang điểm tơi tả, hoàn toàn khủng hoảng tinh thần.

"Tốt! Nghỉ ngơi giải lao 30 phút!" Đạo diễn Vương gật đầu mãn nguyện. Dù nữ chính mờ nhạt, nhưng phản diện do Tố Niệm thể hiện thực sự quá xuất thần, có tiềm năng kéo rating của cả bộ phim lên gấp đôi.

Tố Niệm ung dung trở về ghế nghỉ, nhấp một ngụm trà mật ong do Tiểu Phương đưa tới. Cô biết, màn dằn mặt này chỉ là khởi đầu.

Ở một góc tối sau trường quay, Lâm Viễn đang cắn răng gọi điện thoại.

"Alô, đạo diễn phó Trần... Cảnh tiếp theo của Tố Niệm là cảnh hành động ngoài trời đúng không? Chuẩn bị lại sợi dây cáp treo cho tôi... Làm cho nó lỏng lẻo một chút. Tôi muốn xem, Cố Hàn Thần có thể bao che cho cô ta được bao lâu khi cô ta đã nằm một chỗ trong bệnh viện."

Đôi mắt Lâm Viễn lóe lên sự thâm độc. Nếu không thể kiểm soát, vậy thì phá hủy. Gã sẽ không để Tố Niệm uy hiếp tương lai của sự nghiệp Tinh Quang mà gã đang dày công xây dựng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí