Chương 3: Hội Ngộ
Trời bên ngoài tòa nhà Kính Sáng lất phất những hạt mưa phùn lạnh buốt, làm ướt đẫm cả mặt đường nhựa thô ráp. Tố Niệm vừa nện gót giày bước khỏi sảnh lớn, chuẩn bị vẫy một chiếc taxi thì một lực kéo giật ngược cô lại từ phía sau.
Mũi nhíu lại, cô ngửi thấy thoang thoảng mùi nước hoa hàng hiệu rẻ tiền trộn lẫn mùi ghen tị hôi thối.
"Niệm Niệm! Em vừa làm cái trò gì trên đó vậy hả?"
Lâm Viễn thở hồng hộc, bóp chặt lấy bả vai Tố Niệm, gương mặt tao nhã thường ngày lúc này đã xám ngoét vì phẫn nộ. Phía sau hắn tít đằng xa, Tố Trà đang rúc trong xe bảo mẫu, rơm rớm chờ đợi hắn trút giận thay cô ta.
"Anh không có mắt để tự xem sao?" Tố Niệm hất mạnh tay hắn ra, sửa lại nếp áo sườn xám bị nhăn, giọng điệu hờ hững đến cực điểm. "Tôi thử diễn, tôi nhận vai. Đơn giản vậy thôi."
"Thử diễn? Đơn giản?" Lâm Viễn gắt lên, không kìm được âm lượng vỡ vụn. "Em cố tình làm nhục Trà Trà trước mặt đạo diễn Trần đúng không? Không phải em đã hứa nhường vai và giúp đỡ nó sao? Tại sao em lại đè bẹp diễn xuất của nó, khiến nó thành trò cười cho toàn bộ tổ sản xuất? Em có biết lúc tôi bước vào, đạo diễn Trần đã dùng ánh mắt gì không?"
Hắn nghiến răng kèn kẹt. "Em ích kỷ hệt như lũ khốn trong showbiz này, Tố Niệm ạ. Anh đã lầm khi nghĩ em thánh thiện!"
Tố Niệm bật cười thành tiếng. Không phải tiếng cười chua xót hay đau buồn như kiếp trước luôn mang mỗi khi bị hắn mắng, mà là một tràng cười trong trẻo, sảng khoái đến mức khiến người ta gai ốc.
Đồ đạo đức giả. Kiếp trước, chính hắn đã mắng cô "đồ ngu ngốc, thánh thiện giả tạo" khi cô tự nguyện chết thay cho chúng. Bây giờ, hắn lại trách cô ích kỷ?
"Lâm Viễn." Tố Niệm ngừng cười, nhìn thẳng vào mắt hắn bằng ánh sáng lạnh lẽo như dao găm. "Thứ nhất, vai diễn Lăng Vân là cô ta diễn không nổi, đạo diễn Trần mới mắng, chứ không phải tôi bắt cô ta diễn kém. Thứ hai, tôi nói nhường vai chính, thì tôi chỉ thử vai phụ. Tôi cũng đã thực hiện đúng lời hứa chỉ bảo cho em tôi diễn xuất đấy chứ? Nếu sự chỉ bảo đó là một sự so sánh quá khập khiễng, thì lỗi nằm ở tôi giỏi... hay nằm ở đống rác rưởi không thể nâng đỡ đó?"
Từng câu chữ ghim chặt vào cổ họng Lâm Viễn khiến hắn câm bặt, lồng ngực phập phồng nghẹn uất. Hắn sững sờ. Đây có phải là Tố Niệm hiền lành, bảo gì nghe nấy của ngày thường không? Tại sao đôi mắt ấy lại sắc lạnh, thâm sâu đến mức hắn không dám đối diện?
"Tối nay là đêm tiệc từ thiện của tạp chí VOGUE." Tố Niệm rút điện thoại ra kiểm tra giờ, liếc nhìn hắn lần cuối. "Tôi tự đi. Đừng có bám theo, tôi cần nhan sắc của tôi tươi chói lọi trong bộ đầm chéo vai, chứ không phải ngám ngẩm một đống uế khí từ anh."
Nói xong, cô xoay gót, phất tay vẫy một chiếc taxi vừa trờ tới, để lại Lâm Viễn đứng sững sờ trong màn mưa lấm tấm bụi nước mờ ảo.
* * *
Khách sạn Đế Cảnh, đêm tiệc từ thiện VOGUE.
Nơi đây hội tụ của những hào môn vọng tộc và các minh tinh hạng A đẳng cấp nhất showbiz. Đèn chùm pha lê rực rỡ, ly sâm panh sóng sánh dưới bàn tay ngọc ngà của các bóng gấm rực rỡ.
Khi Tố Niệm bước vào, sảnh tiệc bỗng trải qua một giây nín thở. Bộ đầm lụa cắt xẻ sâu hở lưng màu đen tuyền được đính kết bởi hàng trăm viên pha lê Swarovski, ôm sát lấy vóc dáng tỷ lệ vàng không tì vết. Sắc vóc của một vưu vật làm rung động bất kỳ người đàn ông nào hiện diện.
Nhưng Tố Niệm hoàn toàn thản nhiên. Cô quá quen với sự chú ý này. Cô lướt qua những lời chào hỏi phù phiếm, tay cầm một ly vang đỏ, tìm đến góc khuất yên tĩnh gần ban công.
Biến cố đã đi chệch khỏi đường ray so với kiếp trước. Ở kiếp trước, Tố Trà được vai chính sẽ đắc ý khoe khoang tại bữa tiệc này, còn cô chỉ là người ngồi chầu rìa, làm nền cho Tố Trà vả mặt mấy tiểu hoa ghét mình. Đêm nay, Lâm Viễn tức giận nên không cho Tố Trà tới.
Tuy nhiên, cô biết sự trả thù của Lâm Viễn mới thực sự bắt đầu.
Một nhân phục vụ đi lướt qua, khéo léo thay một ly rượu vang khác lên bàn cố tình ghé sát tai cô. Tố Niệm nhíu mày nhìn ly rượu đỏ thẫm ánh phản quang tím mờ.
Ở kiếp trước, cũng tại bữa tiệc này, Lâm Viễn đã mua chuộc người tạo một cái bẫy nhỏ gán ghép cô với một gã đạo diễn mập mạp, nhiều tiền nhưng cực kỳ biến thái, lão Lý. Mục đích của Lâm Viễn là để Tố Niệm "hầu hạ" chu đáo lão Lý nhằm đổi lấy viện trợ vốn cho Tinh Quang, đổi lại Lâm Viễn dặn lòng hứa sẽ dùng tình cảm chân thành bù đắp cho cô sau. Kiếp trước, nếu không may mắn trốn thoát được, có lẽ Tố Niệm đã mất mạng ngay đêm hôm đó do sốc thuốc.
Nay, cô vẫn đứng đây.
"Tố tiểu thư, một người hâm mộ từ ngài Lý chuyển cho cô." Tên phục vụ nói xong thì nhanh chóng lẩn vào đám đông.
Xa xa góc phòng, gã đạo diễn Lý bụng phệ, mặt bóng nhẫy mỡ đang nâng ly chĩa về phía cô với một nụ cười thô bỉ.
Tố Niệm cười lạnh. Chiêu cũ soạn lại?
Tay cô chạm vào chân ly rượu, dự định cầm nó đi tưới thẳng vào mặt lão Lý cho bõ tức.
Nhưng đúng giây phút ngón tay cô vừa chạm vào thủy tinh lạnh buốt, một bàn tay thon dài, mạnh mẽ với những đốt xương rõ ràng và chiếc nhẫn bạch kim đính ngọc bích đen tuyền đột ngột đưa ra, nắm gọn lấy ly rượu.
Kèm theo đó là một mùi hương bạc hà thanh mát, lạnh lẽo như tuyết sơn hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng.
Tố Niệm sững người, ngước lên.
Trước mắt cô là một khuôn mặt như tạc tượng, hoàn mỹ đến độ không thể bới móc một tia khuyết điểm. Đôi mắt phượng sâu đen không thấy đáy, hốc mắt hơi trũng xuống lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng lại không thể giấu nổi sự sắc bén, bễ nghễ thiên hạ. Bộ âu phục đen tuyền, áo sơ mi không thắt cà vạt lười biếng phanh lỏng hai cúc ngực trên cùng.
Cố Hàn Thần!
Vị Chủ tịch bí ẩn, tàn nhẫn và quyền lực nhất Cố Thị - người nắm giữ trong tay sinh sát của một nửa bầu trời Đế đô!
"Ly rượu này màu tệ quá. Không xứng với bộ đầm của em."
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn như cọ vào góc khuất nhất của trái tim vang lên từ Cố Hàn Thần. Khoảnh khắc chữ "em" thốt ra khỏi đôi môi bạc mỏng kia, Tố Niệm như cảm nhận dòng điện vài nghìn vôn xẹt từ mang tai xuống tận gót chân.
Cố tổng cao quý lại dùng giọng điệu thân昵 này với cô? Ở kiếp trước, bọn họ chỉ lướt qua nhau vài lần, và anh ta chưa bao giờ bắt chuyện!
Ngay khi Tố Niệm còn chưa kịp xốc lại tinh thần, Cố Hàn Thần đã tao nhã cầm xấp ly rượu đính bẫy ngầm kia. Anh hờ hững vẫy tay vứt cái ly xuống tấm thảm lông cửu trắng muốt.
"Xoảng!" Tiếng thủy tinh vỡ tan tành dội lại. Chất lỏng đỏ sẫm loang lổ như máu.
Toàn bộ khách khứa bị tiếng động làm giật mình quay lại. Và khi họ nhìn thấy nhân vật đang đứng đó, ai nấy đều hít ngược khí lạnh, lập tức im bặt. Đế vương của Cố Thị đã xuất hiện, và hắn đang ném vỡ đồ vật ngay trước mặt ngôi sao nhỏ của Tinh Quang!
Lão Lý từ đằng xa tái mét mặt, đứng bật dậy muốn lẩn trốn sau gầm bàn.
"Lão Lý." Cố Hàn Thần thanh âm nhè nhẹ gọi tên, không thèm ngẩng đầu. Hai vệ sĩ từ bóng tối bước ra, lập tức túm lấy cổ áo lão đạo diễn mập mạp lết tới trước mặt.
"Cố... Cố tổng... ngài có dặn dò gì?" Lão Lý mồ hôi mẹ mồ hôi con nhỏ giọt, run cầm cập.
Ánh mắt Cố Hàn Thần từ tốn lướt qua gương mặt tái nhợt nhưng cố trấn tĩnh của Tố Niệm, sau đó dời xuống đống thủy tinh vỡ nát dưới sàn. Anh gót nhẹ đế giày da đắt tiền lên một mảnh vỡ, ép nó nghiền nhỏ thành bột phấn trắng.
"Người của Tinh Quang mang đồ uống bẩn vào đây để châm ngòi ly gián, tôi không có hứng quản." Cố Hàn Thần nâng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn lão Lý, giọng nói sát khí bốc lên: "Nhưng, tôi có hứng thú nghiền đứt ngón tay của con lợn nào dám có suy nghĩ muốn đụng vào bất kì thứ gì, của Cố Thị."
Toàn trường câm nín. Mọi người hóa đá hệt như gặp Diêm Vương giáng thế.
"Của... Của Cố Thị sao?" Lão Lý không nhịn được sợ hãi đái ra cả quần. "Ngài nói nữ diễn viên này..."
Cố Hàn Thần không đợi lão Lý kịp hiểu, anh vươn tay, chiếc găng tay da đen nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ bé, trắng ngần của Tố Niệm trước hàng trăm con mắt xâu xé.
"Thứ lỗi cho tôi đã tự chủ động." Cố Hàn Thần ghé sát vào tai cô, khí lạnh lan tỏa nhưng bờ môi lại tàn nhẫn phả ra hơi ấm cực độ: "Hôm nay, cô Tố Niệm đây, chính là nữ chính của tôi."
Tố Niệm quên cả thở. Sự trùng sinh này dường như đã làm thay đổi một biến số quá lớn... Nữ ma đầu đã tái sinh cắn nuốt kẻ thù, nhưng lại vô tình bước nhầm vào cạm bẫy dịu dàng mà ác liệt của vị nam chính quyền khuynh thiên hạ này.