Chương 1: Ánh Lửa Sinh Tử

~14 phút đọc 2.601 từ

Nóng.

Cái nóng rát da rát thịt như muốn thiêu trụi từng tế bào thần kinh truyền đến từ tứ chi, xộc thẳng vào đại não của Tố Niệm. Khói đen dày đặc cuộn trào trong căn nhà kho hoang vắng, chui tọt vào buồng phổi, cướp đi lượng oxy ít ỏi còn sót lại. Nàng bị trói chặt trên một chiếc ghế sắt gỉ sét, toàn thân rã rời vì tác dụng của thuốc ngủ, ngay cả việc nhấc mí mắt lên cũng trở thành một cực hình.

Qua màn khói lửa bập bùng, Tố Niệm loáng thoáng nghe thấy tiếng cười khúc khích lọt vào tai. Âm thanh mỏng manh, trong trẻo như chuông bạc – một chất giọng mà cô từng bảo vệ, từng nâng niu suốt bao nhiêu năm ròng rã.

"Chị hai, ở trong đó thấy thế nào? Có phải ấm áp lắm không?"

Giọng nói quen thuộc cất lên từ phía ngoài cánh cửa sắt đã bị khóa trái. Tố Trà. Đứa con gái mà cha mẹ nuôi đã nhặt về, đứa em gái không cùng huyết thống lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối, đáng thương.

Một giọng nam trầm ấm khác vang lên ngay sau đó, vòng tay ôm lấy eo Tố Trà. Là Lâm Viễn – người đàn ông cô đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân, sự nghiệp, và cả trái tim để phò tá hắn lập nên đế chế giải trí Tinh Quang. Người chồng sắp cưới của cô, hiện tại đang đứng bên ngoài, dịu dàng hôn lên trán cô em gái nuôi của cô.

"Trà Trà, đừng nhìn nữa, cẩn thận khói xông làm cay mắt em." Giọng Lâm Viễn tràn ngập sự ôn nhu sủng nịnh. "Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa rồi. Báo chí sáng mai sẽ đưa tin: Ảnh hậu Tố Niệm vì áp lực vô hình, dùng chất cấm quá độ dẫn đến ảo giác, tự thiêu trong đêm. Từ ngày mai, em sẽ là nữ hoàng duy nhất của Tinh Quang."

Tim Tố Niệm như bị ai bóp nát, không phải vì cái nóng của ngọn lửa đang liếm gót chân, mà vì sự tàn nhẫn và hèn hạ của hai kẻ cô từng coi là người thân thiết nhất. Cô há miệng muốn gào thét, muốn nguyền rủa, nhưng cổ họng đã bị khói đặc làm nghẹn cứng, chỉ có thể phát ra những tiếng ho sặc sụa, khô khốc.

Cô ngu ngốc quá!

Bao nhiêu năm qua, cô để mặc bọn chúng lợi dụng tài năng của mình, ngu ngốc giao toàn bộ cổ phần công ty cho Lâm Viễn chỉ vì một lời hứa hẹn về đám cưới trong mơ. Cô nhường kịch bản tốt nhất cho Tố Trà, nhận lấy những vai diễn chịu nhiều mắng chửi nhất, tất cả chỉ vì muốn bảo vệ "em gái".

Để rồi kết cục nhận lại là gì? Là bị lừa ký vào giấy chuyển nhượng tài sản, là bị vu oan sử dụng chất cấm khiến danh tiếng hủy hoại, và giờ đây là bị thiêu sống để dọn đường cho bọn chúng thăng tiến.

"Lâm Viễn... Tố Trà..." Tố Niệm cắn nát môi dưới, máu tươi rịn ra mang theo vị tanh nồng. Đôi mắt cô hằn lên những tia máu đỏ rực, trừng trừng nhìn về phía cánh cửa sắt đang đỏ rực lên. Nếu có kiếp sau... cô thề, có hóa thành ác quỷ bước ra từ cõi chết, cô cũng phải bắt đôi "cẩu nam nữ" này trả giá đắt!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, cắn nuốt lấy thân ảnh nhỏ bé của vị Ảnh hậu lừng lẫy một thời. Ký ức tuổi hai mươi lăm của Tố Niệm, chính thức dừng lại trong biển lửa cháy rực.

***

"Rầm!"

Tố Niệm bật người ngồi dậy, lồng ngực phập phồng kịch liệt, há miệng tham lam hít từng ngụm khí lạnh buốt. Mùi khói khét lẹt, cảm giác da thịt bị thiêu đốt dường như vẫn còn in đậm trong tâm trí khiến toàn thân cô run lên bần bật.

Chưa chết sao?

Cô trừng đôi mắt mở rộng, ngơ ngác nhìn xung quanh. Một căn hộ chung cư nhỏ gọn, bài trí với hai tông màu trắng xám quen thuộc. Cửa sổ sát đất đang mở hé, gió đêm lùa vào mang theo hơi lạnh của những ngày chớm đông. Rèm cửa màu kem khẽ đung đưa. Đèn ngủ trên tủ đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.

Đây không phải là căn hộ cũ của cô ba năm trước sao? Từ khi Tinh Quang lớn mạnh, Lâm Viễn đã yêu cầu cô dọn đến khu biệt thự cao cấp ở ngoại ô để phô trương thanh thế. Đã rất lâu rồi cô không quay lại nơi này.

Tố Niệm đưa đôi tay lên trước mặt. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, không hề có lấy một vết bỏng rộp hay sẹo xước nào. Cô vội vã tung chăn, lao xuống giường, chạy đến trước tấm gương lớn trong phòng tắm.

Trong gương là khuôn mặt của một cô gái trẻ trung, thanh thuần. Làn da trắng sứ không tì vết, đôi mắt hoa đào tĩnh lặng nhưng sâu thẳm, đôi môi mỏng kiêu kỳ đỏ mọng tự nhiên. Không có dấu vết của vụ cháy, không có sự tàn tạ của những ngày bị giam cầm tiêm thuốc. Đây là khuôn mặt của cô năm hai mươi hai tuổi – thời điểm nhan sắc đang ở độ kinh diễm rực rỡ nhất.

Tố Niệm sững sờ trong giây lát, đưa tay vuốt ve gò má mình. Hơi ấm chân thực truyền đến lòng bàn tay khiến khóe mắt cô cay xè.

Sống lại rồi. Lão thiên gia thực sự cho cô sống lại! Trở về năm cô mười hai hai tuổi, độ tuổi thanh xuân đẹp nhất, cũng là bước ngoặt đen tối nhất khơi mào cho muôn vàn bi kịch phía sau.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ điện tử trên tường. Ngày 14 tháng 10 năm 2021.

Ký ức ùa về như một thước phim dồn dập. Nếu cô nhớ không lầm, ngày mai chính là buổi thử vai cho dự án điện ảnh "Ám Dương" – bộ phim tiên hiệp huyền huyễn có ngân sách lớn nhất năm, được chỉ đạo bởi vị đạo diễn nổi danh khắc nghiệt nhất giới giải trí, Trần Cung.

Ở kiếp trước, đây vốn là cơ hội ngàn vàng dành cho cô. Kịch bản tóm tắt của "Ám Dương" đã gửi đến tay cô từ một tháng trước, cô thức thâu đêm suốt sáng để nghiên cứu vai nữ chính. Nhưng đúng vào đêm trước ngày casting, Lâm Viễn đến tìm cô, bày ra vẻ mặt lo âu, khổ sở. Hắn bảo rằng Tố Trà đang bị trầm cảm nhẹ vì cư dân mạng chê bai kỹ năng diễn xuất, nếu không có một vai diễn lớn chống lưng, Tố Trà sẽ tự tử mất. Hắn quỳ xuống cầu xin cô nhường vai nữ chính của "Ám Dương" cho em gái, còn bản thân cô chỉ nên chọn một vai diễn phụ nhạt nhòa làm nền.

Và Tố Niệm – con ngốc kiếp trước – đã mềm lòng tin theo sự sắp đặt đó. Kết quả là, "Ám Dương" bùng nổ doanh thu phòng vé, Tố Trà một đêm thành danh, trở thành "Ngọc nữ vạn người mê". Còn Tố Niệm đứng sau ánh hào quang, vỗ tay chúc mừng kẻ đã ăn cắp cơ hội của chính mình, trong khi vẫn mịt mờ với những vai diễn phụ không ai nhớ tên.

Nhớ lại cảnh tượng ngu ngốc của bản thân trong quá khứ, Tố Niệm bật cười. Nụ cười lạnh lẽo, vô độ, khiến hình ảnh phản chiếu trong gương bỗng trở nên yêu dị một cách đáng sợ.

"Tố Trà... Lâm Viễn..." Cô thì thầm, ngón tay sơn đỏ miết chậm rãi trên mặt kính lạnh lẽo. "Các người thích vai nữ chính đến thế sao? Tốt thôi. Lần này, tôi sẽ cho các người nếm thử, thế nào gọi là vạn kiếp bất phục."

"Bính boong..."

Tiếng chuông cửa chợt vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm. Tố Niệm liếc nhìn đồng hồ, đã mười một giờ khuya. Một cảm giác cay nghiệt xẹt qua đáy mắt. Đến đúng thời gian lắm.

Cô nhanh chóng lấy chiếc áo khoác cardigan màu be khoác lên người, sửa lại mái tóc bù xù một chút, ép khóe miệng xuống tạo thành một vẻ mặt uể oải, hiền lành quen thuộc. Tố Niệm bước ra phòng khách, mở cửa.

Đứng ngoài cửa là một người đàn ông mặc âu phục may đo tỉ mỉ, dáng vẻ thư sinh, gương mặt hiền hòa, đeo một cặp kính gọng vàng nhìn rất có nét tri thức. Lâm Viễn. Kẻ đã đẩy cô vào biển lửa kiếp trước.

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt này, máu trong người Tố Niệm như sôi sùng sục. Từng thớ thịt đều kêu gào muốn xông lên xé nát lớp mặt nạ đạo đức giả của hắn. Nhưng cô vội vàng khép miết hàng mi dài để che đi sát ý cuồn cuộn trong đáy mắt. Hít một hơi thật sâu, cô ngước lên, ánh mắt đã trở lại vẻ trong trẻo vô tội.

"Viễn... muộn thế này anh còn đến đây làm gì?" Giọng nói của cô cất lên, mang theo ba phần ngái ngủ, bảy phần dịu dàng.

Lâm Viễn giả vờ thở dài một hơi não nuột, bước vào cửa, thuận tay đặt xấp kịch bản dày cộp lên bàn trà. Hắn bước đến, dang tay định ôm lấy cô như thói quen cũ.

"Niệm Niệm, anh xin lỗi vì làm phiền em giờ này. Nhưng anh lo cho Trà Trà quá, con bé vừa khóc đến ngất đi..."

Tố Niệm tinh tế bước lùi lại một bước nửa, né tránh cái ôm của hắn một cách khéo léo để đi lấy nước cho hắn, vừa đi vừa hỏi bằng giọng quan tâm: "Trà Trà làm sao thế anh?"

Tay Lâm Viễn chới với giữa không trung, có chút ngượng ngùng đành thu lại. Hắn vuốt thái dương, giả bộ mệt mỏi: "Mấy đạo diễn gần đây đều nói con bé không hợp đóng vai chính. Áp lực dư luận quá lớn, con bé bảo nếu không chứng minh được năng lực, nó không thiết sống nữa."

Nói đoạn, hắn cầm xấp kịch bản "Ám Dương" đẩy về phía cô, ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy chân thành: "Niệm Niệm, em luôn nói em coi Trà Trà như em gái ruột mà đúng không? Kịch bản 'Ám Dương' này... Đạo diễn Trần Cung vốn nhắm vai nữ chính cho em. Nhưng em thực lực cao, diễn vai nào cũng nổi được. Còn Trà Trà hiện tại đang chênh vênh quá. Em có thể... nhường vai nữ chính Lăng Vân cho con bé được không?"

Đúng y như kiếp trước. Từng lời nói, từng cái chớp mắt, từng cử chỉ giả tạo đến mức buồn nôn. Tố Niệm siết chặt tay giấu dưới tay áo len, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay để giữ mình không tát thẳng ly nước vào mặt hắn.

Cô im lặng chừng năm giây, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, tạo cảm giác miễn cưỡng, đau lòng.

"Anh biết bộ phim này quan trọng với em nhường nào mà, Lâm Viễn." Cô nhỏ giọng nói, nét mặt lộ rõ sự ấm ức khó kìm chế.

"Anh biết, anh biết." Lâm Viễn vội vã tiến lên, nắm lấy tay cô. Cảm giác da thịt chạm vào khiến Tố Niệm nhợn cả ruột. Hắn tha thiết: "Anh thề, sau dự án này, mọi tài nguyên tốt nhất của Tinh Quang sẽ dồn hết cho em. Chúng ta sắp đính hôn rồi, em giúp em gái anh một lần thôi. Chỉ một lần này thôi. Chẳng lẽ em nỡ nhìn Trà Trà nghĩ quẩn sao?"

Tố Niệm từ từ rút tay lại khỏi cái nắm chặt của Lâm Viễn, đôi mắt hoa đào tĩnh lặng như giếng cạn. Cô đột nhiên cúi đầu nhìn xấp kịch bản trên bàn, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười cực nhẹ, không ai có thể nắm bắt.

"Được." Giọng cô vang lên, dứt khoát đến mức Lâm Viễn hơi sững sờ. "Em sẽ nhường vai nữ chính cho Trà Trà."

Lâm Viễn thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt thoáng xẹt qua một tia đắc ý. Quả nhiên, Tố Niệm luôn dễ bị thao túng bằng tình cảm như vậy. Hắn chưa kịp mỉm cười nói lời cảm ơn, giọng nói lạnh nhạt của Tố Niệm lại tiếp tục cất lên:

"Nhưng đổi lại, em muốn vai nữ phụ phản diện thứ nhất của 'Ám Dương'."

Lâm Viễn trừng mắt ngạc nhiên. Vai nữ phụ phản diện thứ nhất? Huyết Tôn Dạ Nguyệt? Đó là một vai ác nữ cực đoan, giết người không gớm tay, tâm lý biến thái vặn vẹo. Đạo diễn Trần Cung còn lo không tìm được ai chịu hy sinh hình tượng để đóng vai này vì chắc chắn sẽ bị khán giả mắng chửi te tua.

"Niệm Niệm, em điên sao? Hình tượng của em đang là ngọc nữ thanh thuần, đóng vai phản diện sẽ bị hắc hóa mất!" Hắn nhíu mày khuyên can.

Tố Niệm ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gương mặt Lâm Viễn. "Không phải anh nói diễn xuất của em tốt, diễn vai nào cũng nổi sao? Vậy thì đây là điều kiện duy nhất. Nếu không đồng ý, sáng mai em sẽ vẫn đến thử vai nữ chính như bình thường. Lúc đó... đạo diễn Trần chọn ai, tự người đó chịu."

Sự áp đảo bất ngờ tỏa ra từ người phụ nữ vốn dĩ nhỏ bé, yếu đuối thường ngày khiến Lâm Viễn hơi rùng mình. Nhưng rồi nghĩ đến việc Tố Trà chắc chắn lấy được vai chính hào quang vạn trượng, còn Tố Niệm chịu khó đóng phản diện lót đường, hắn gật đầu cái rụp.

"Được, anh sẽ nhờ người sửa lại danh sách đăng ký. Ngày mai, Trà Trà thử vai nữ chính, em thử vai nữ phụ." Hắn cười xòa, đứng dậy bước ra cửa. "Em nghỉ ngơi sớm đi, mai phải giữ tinh thần cho tốt."

Khi cánh cửa chính vừa đóng lại, nụ cười ôn nhu giả tạo trên môi Tố Niệm tắt ngấm trong tích tắc. Một cỗ khí lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng.

Cô cầm xấp kịch bản "Ám Dương" lên. Bìa kịch bản tỏa ra mùi mực in nhàn nhạt.

Huyết Tôn Dạ Nguyệt. Nữ thần của sự điên cuồng và tàn nhẫn. Một vai diễn ít phân cảnh hơn nữ chính, nhưng lại mang linh hồn cốt lõi của toàn bộ sự xung đột trong mạch phim. Kiếp trước, vì không tìm được diễn viên phù hợp, đạo diễn Trần Cung đành phải cắt bớt một nửa thời lượng của nhân vật này, khiến mạch phim bị yếu đi không ít.

"Tố Trà, cô muốn làm nữ chính thì cứ làm đi." Tố Niệm vuốt ve dòng chữ trên kịch bản, âm thanh thì thầm lọt thỏm vào bóng đêm. "Nhưng kiếp này, tôi sẽ cho cô biết, khi phản diện thực sự giáng thế, quang quẻ hào quang của nữ chính... chẳng qua chỉ là hạt bụi mờ."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí